This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

Thống kê về giao dịch thương mại điện tử



Theo thống kê, thị trường thương mại điện tử thế giới đã đạt mức tăng trưởng khoảng 70% mỗi năm và đạt gần 4.000 tỷ USD năm 2005. Các chuyên gia cho rằng thị trường kinh doanh đầy tiềm năng này đang là nghề hái ra tiền và tạo cơ hội cho các doanh nghiệp, nhất là các nhà kinh doanh nhỏ.

Công cụ kinh doanh cực kỳ hữu hiệu

Từ khi Internet ra đời, các doanh nghiệp đã nhanh chóng nhận ra lợi ích của việc sử dụng nó để quảng bá thông tin, hỗ trợ việc thực hiện giao dịch thông qua mạng Internet và họ đã triệt để khai thác thế mạnh của Internet vào kinh doanh. Từ đó, khái niệm thương mại điện tử ra đời. thương mại điện tử bao gồm các giao dịch nhờ vào Internet giữa các đối tác trong kinh doanh, ví dụ giữa nhà cung cấp và khách hàng, giữa các đối tác kinh doanh v.v...

Theo số liệu thống kê, doanh thu từ thương mại điện tử trên toàn thế giới trong năm 2000 là gần 280 tỉ USD, năm 2001 là gần 480 USD, năm 2002 là gần 825 tỉ USD, năm 2003 là hơn 1.400 tỉ USD, năm 2004 là gần 2.400 tỉ USD và ước tính trong năm 2005 là gần 4.000 tỉ USD. Các số liệu này cho thấy thương mại điện tử tăng trưởng gần 70% mỗi năm. Cũng theo thống kê, trong năm 2002, chi phí dành cho quảng cáo trên Internet của toàn thế giới là 23 tỉ USD, trong đó châu Á đã chi 3 tỉ USD cho quảng cáo trên Internet.

Trong ASEAN, loại trừ Singapore là nước nổi tiếng về phát triển kinh tế và công nghệ, Thái Lan đang là nước tận dụng thế mạnh của Internet và thương mại điện tử khá tốt. Hầu hết các doanh nghiệp đều có website riêng, viết bằng tiếng Anh và tiếng Thái, đặc biệt là các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực xuất khẩu và du lịch. Khách hàng từ các nước trên thế giới có thể dễ dàng mua hàng hay đặt dịch vụ du lịch ở Thái thông qua Website.

Thương mại điện tử càng lúc càng phát triển trên thế giới và doanh thu do thương mại điện tử mang lại cũng tăng gần gấp đôi mỗi năm, đó là lý do nhiều nước đang ráo riết khuyến khích, thúc đẩy và xây dựng cơ sở cho việc phát triển thương mại điện tử. Một trong những nước đang phát triển ở châu á thành công trong việc phát triển thương mại điện tử là Trung Quốc.

Công ty IResearch vừa đưa ra một nghiên cứu cho biết rằng tổng doanh số quảng cáo trực tuyến của Trung Quốc đã vượt qua 3 tỷ Nhân dân tệ trong năm 2005, tức khoảng 374 triệu USD. Thị trường quảng cáo trực tuyến ở Trung Quốc hiện đang có tốc độ tăng trưởng thuộc dạng hàng đầu thế giới với tổng doanh số năm 2005 là 3,13 tỷ Nhân dân tệ, tăng 77,1% so với năm 2004 và tăng đến 760% so với năm 2001. Tỷ lệ của quảng cáo trực tuyến trong tổng doanh số quảng cáo đã tăng từ 0,5% trong năm 2001 đến 2,3% trong năm 2005.

Tổng doanh số quảng cáo trên mạng Sina đạt đến 680 triệu Nhân dân tệ, chiếm 21,7% thị phần quảng cáo o nline Trung Quốc; mạng Sohu chiếm 15% thị phần; NetEase chiếm 8%; QQ chiếm 3,8% và TOM chiếm 2,2%. Tổng thị phần của 5 mạng lớn nhất Trung Quốc này đã chiếm đến 53,4% thị phần quảng cáo trực tuyến tại Trung Quốc.

Quảng cáo về nhà đất, sản phẩm công nghệ thông tin và dịch vụ trực tuyến là 3 lĩnh vực quảng cáo đứng hàng đầu trong mọi lĩnh vực quảng cáo. Riêng Samsung đã chi đến 60,35 triệu Nhân dân tệ để quảng cáo cho các sản phẩm của mình, trở thành công ty đứng hàng đầu về số tiền chi cho quảng cáo o nline tại Trung Quốc; tiếp sau là China Mobile với 41,1 triệu Nhân dân tệ và NetEase với 39,13 triệu Nhân dân tệ. IResearch dự báo rằng quảng cáo trực tuyến ở Trung Quốc trong năm 2006 sẽ đạt gần đến 5 tỷ Nhân dân tệ và con số này sẽ là 36,7 tỷ Nhân dân tệ, tức khoảng 4 tỷ USD, vào năm 2010.

Chuyển dần sang mua bán trực tuyến

Ở châu Âu, Pháp là một nước đi đầu trong phát triển thương mại điện tử. Theo số liệu thống kê tại Pháp, đã có hơn 15.000 người dân nước này chi mỗi năm 25% thu nhập cho các hoạt động thương mại điện tử. Tại Pháp, eBay là một công ty chuyên về thương mại điện tử và đấu giá hàng đầu thế giới, trung bình mỗi tháng trên trang mạng của hãng này có tới hơn hai lượt người truy cập, tìm kiếm hàng hoá. Trên trang mạng này, người ta có thể tìm kiếm mọi thứ, từ máy bay, xe ô tô, hàng tiêu dùng cho đến cổ vật...

Năm 2005, tổng giá trị hàng hoá bán trên eBay đạt hơn 44 tỷ USD, với hơn 60 triệu hàng hoá thường xuyên được đề nghị bán và công ty này đã thu lợi hơn 1,1 tỷ USD, tăng 39% so với năm 2004. Một nhà kinh doanh thương mại điện tử của Pháp tên là Courbon, chuyên buôn bán ô tô, cho biết, trung bình mỗi tháng ông ta có thể bán 30 chiếc xe, nhờ mạng eBay. Mặc dù chỉ là một trang mạng thương mại, nhưng eBay có số người truy cập kỷ lục-hơn 180 triệu người, tương đương dân số của nước đông dân thứ sáu trên thế giới. Các chuyên gia cho rằng sức hấp dẫn này của trang thương mại điện tử, các phương tiện truyền thông khác không thể sánh nổi.

Một trong những nguyên nhân khiến thương mại điện tử đã “thống trị” thị trường một số nước phát triển và tăng trưởng nhanh là do giá thuê cửa hàng, nhân công ở các thành phố lớn (chẳng hạn như Pari-Pháp) quá cao, khiến ngày càng nhiều người chuyển hình thức kinh doanh từ thuê cửa hàng sang kinh doanh trên mạng. Và, các cuộc buôn bán, thương lượng, đấu giá... trên mạng điện tử càng sôi động, càng thu hút nhiều người tham gia.

Tuy nhiên, để giữ lượng khách hàng ổn định và tăng sức hấp dẫn, sự tin tưởng cho khách hàng, chủ các trang mạng thương mại luôn phải cố gắng tăng cường công tác bảo đảm độ tin cậy về tài chính và mở rộng phạm vi kinh doanh. Chẳng hạn, trang mạng eBay luôn bảo đảm nguyên tắc mua-bán rất rõ ràng. Sau khi khách hàng trả tiền các sản phẩm mà họ thắng thầu trên mạng, người bán sẽ lập tức chuyển hàng đến đúng địa chỉ cho người mua. Nguyên tắc này được eBay bảo đảm, khiến cả bên mua và bán đều rất tin cậy, yên tâm khi thực hiện giao dịch thương mại điện tử.

Mặc dù doanh thu từ thương mại điện tử đã đạt hàng chục tỷ USD mỗi năm, song các chuyên gia nghiên cứu thị trường cho rằng, thương mại điện tử là một thị trường vẫn còn rất mới mẻ, đầy tiềm năng và giàu sức hấp dẫn. Đây chính là cơ hội cho các doanh nhân trẻ và các doanh nghiệp trẻ phát triển và làm giàu.

Nguồn gốc cái tên thương hiệu PEPSI có từ đâu?




Sẽ không mấy ai biết được cái tên của hãng nước uống nổi tiếng PEPSI được ta đời từ đâu và ngày tháng năm nào? Hôm nay mình sẽ nói cho các bạn biết 1 câu chuyện ... !c:
Trước hết bạn hãy dùng 1 cái gương và xem cái ảnh dưới đây trong Gương.bạn sẽ nhận được câu trả lời về cái tên PEPSI và ngày tháng ra đời của nó

Click here to view full size

Năm 1886, Bradham không thể hiểu được mức độ thành công của Pepsi trong tương lai khi mà ông pha chế ra một loại nước uống dễ tiêu làm từ nước cacbonat, đường, vani và một chút dầu ăn. Nó được bán trong khu vực dưới tên “Nước uống của Brad” nhưng năm 1893 Bradham đổi sang một cái tên mới “Pepsi-Cola”, nghe thú vị, khoẻ khoắn, mạnh mẽ hơn và chuẩn bị đưa ra bán một cách rộng rãi hơn.
Pepsi làm ăn phát đạt qua hai thập kỉ tiếp theo. Nhưng do việc vận chuyển, do thiếu đường để sản xuất và một số các khó khăn khác trong thế chiến thứ nhất đã khiến công ty phá sản. Những người chủ mới đã phục hồi lại công ty nhưng tới năm 1931, tình hình kinh tế suy yếu một cách trầm trọng lại một lần nữa khiến công ty phá sản.
Ngay lúc đó, Charles Guth, chủ tịch Loft Industries - hệ thống các cửa hàng bán kẹo và nước soda, đã mua lại công việc kinh doanh chính của Pepsi và đưa nó vào bán ở trong các cửa hàng của ông ta. Để tiết kiệm, ông đã dùng những chai bia 12-ounce để đựng Pepsi và mỗi chai được bán với giá 10 cent trong khi nước uống có gas tiêu chuẩn được bán trong chai dung lượng 6-ounce. Để tăng nhanh doanh số bán hàng, Guth đã giảm giá xuống còn 5cent/chai nhưng vẫn để nguyên chai 12-ounce, giữ cho Pepsi khác biệt với các đối thủ cạnh tranh.
Năm 1938, Walter Mack được chọn trở thành chủ tịch mới của Pepsi-Cola và không lâu sau đó, ông đưa ra quảng cáo mới cho chai Pepsi 12-ounce với bài hát có nhiều vần điệu “Nickel, Nickel”. Bài hát này đã nhanh chóng trở nên phổ biến và được thu âm với 55 ngôn ngữ khác nhau. Việc đổi tên bài hát thành “Pepsi-Cola Hits The Spot” và giai điệu bài hát - được tạp chí LIFE năm 1940 đánh giá là “bài hát hất hủ”.
Sau thế chiến thứ 2 và tới những năm 50, Alfred Steele chịu trách nhiệm việc mở rộng từng giai đoạn trong việc phát triển kinh doanh. Với sự biến đổi của kinh tế trong lĩnh vực đồ uống có gas, Pepsi đã thông qua chính sách giá chuẩn và chiến lược trở thành thương hiệu toàn cầu.Đó là lúc mà Pepsi đưa ra loại chai xoắn tròn khác lạ và chiến dịch quảng cáo mới “Be Sociable, Have a Pepsi” (Thoải mái hơn với Pepsi). Những sáng kiến đó mở đầu cho chiến dịch tập trung vào giới trẻ của Pepsi.
Tiếp theo đó là một quảng cáo khác mang tính đột phá. Thế hệ baby-boom (những người sinh từ năm 1946 tới 1964) lúc đó đang hướng tới tương lai với sự lạc quan cao độ. Pepsi nắm được suy nghĩ này và đưa ra tên “Thế hệ Pepsi”.
Hơn 30 năm tiếp theo, “Thế hệ Pepsi” vẫn là kim chỉ nam trong tất cả các quảng cáo phổ biến của Pepsi. Năm 1964, Pepsi còn cho ra thêm sản phẩm Diet Pepsi với bài hát riêng rất hay và dễ nhớ “Girlwatchers” – bài hát này nằm trong Top 40 các bài hát hay nhất. Thêm nữa, Mountain Dew - một loại nước giải khát có gas chỉ bán ở một số khu vực cũng được đưa ra cùng năm và nhanh chóng trở thành loại nước giải khát có gas phổ biến khắp thế giới.
Từ những năm 60 đến 70, Pepsi đã bắt đầu có những thành công vượt bậc, giảm khoảng cách với các đối thủ cạnh tranh lớn. Tất cả các đổi mới dưới thời ông Don Kendall lãnh đạo bao gồm cả việc cho ra đời loại chai 2 lít đầu tiên - được làm bằng chất dẻo nhẹ, có độ bền và nhẹ hơn nhiều so với loại chai thủy tinh. Công ty hợp nhất với Frito-Lay và chuyển trụ sở chính tới Purchase, N.Y, một thị trấn nhỏ ngoại ô thành phố New York.
Vào giữa những năm 70, Pepsi Challenge ra đời. Các cuộc thử nghiệm cho thấy nhiều người thích mùi vị của Pepsi hơn tất cả các loại nước Coca khác và không lâu sau đó, chương trình này được quảng cáo trên tivi với phong cách riêng của Pepsi. Tới năm 1976, Pepsi-Cola trở thành thương hiệu duy nhất về nước giải khát có gas đạt doanh thu cao nhất ở các siêu thị Mỹ và tới những những năm đầu tiên của thập niên 80, Pepsi là thương hiệu nước giải khát hàng đầu được nhiều người mua về nhà uống nhất.
Trong suốt những năm 80 và 90, hình ảnh Pepsi được quảng cáo bởi một danh sách dài các siêu sao gồm Michael Jackson, Tina Turner, Michael J.Fox, Ray Charles và Cindy Crawford.
Năm 1998, Pepsi kỉ niệm 100 năm và đưa ra logo mới cho thiên niên kỉ mới – hình cầu với 3 màu xanh, trắng, đỏ trên nền màu xanh lạnh, điểm thống nhất của thiết kế biểu tượng Pepsi trên toàn thế giới.

Những thương hiệu "đỉnh" nhất ra đời như thế nào?

Apple iPhone và iPod
Những cái tên iPod, BlackBerry, Firefox, ThinkPad đều thể hiện đậm nét chất tinh tế, nhưng vẫn mang sự phá cách, đôi khi hài hước đặc trưng của dân công nghệ. Tìm hiểu về nguồn gốc của các thương hiệu này trên thực tế cũng thú vị không kém bản thân chúng.

iPod: tương lai nằm trên máy nghe nhạc MP3

Trong quá trình phát triển máy nghe nhạc MP3 của Apple vốn lúc đó vẫn chưa có tên, giám đốc Steve Jobs bình luận: Mac sẽ là trung tâm kết nối cho các thiết bị điện tử trong nhà. Vinnie Chieco, một tay thiết kế sản phẩm chuyên nghiệp được Apple thuê ngày đó nhanh chóng “khắc cốt ghi tâm” lời ông chủ tịch. Sau một thời gian dài thảo luận, thử nghiệm, cuối cùng Vinnie cũng tìm được liên tưởng thích hợp: tàu vũ trụ. Bạn có thể rời tàu, nhưng sẽ phải quay lại để nạp năng lượng. iPod, máy nghe nhạc thanh lịch ấn tượng sẽ là chiếc “pod” - phương tiện cá nhân trên các tàu vũ trụ. Chữ i sau này được bổ sung để nhấn mạnh mối liên quan với iMac, và thế là thế giới có thêm iPod!

BlackBerry: niềm đam mê ngọt ngào

Research in Motion (RIM) thì thuê hãng thiết kế sản phẩm Lexicon Branding lên ý tưởng cho một thiết bị gửi-nhận email không dây vào năm 2001. Lexicon cố vấn RIM không sử dụng chữ “email” vì có thể làm “nghiêm trọng hoá” vấn đề không cần thiết. Thay vào đó, họ chọn cái tên có thể gây thích thú và yên tâm cho người dùng. Tiếp đó, nhờ nhận xét các nút bấm nhỏ nhắn trên BlackBerry trông giống như hạt cây, Lexicon thử qua đủ loại tên cây cỏ: từ strawberry, melon (dưa hấu) và cuối cùng dừng ở Blackberry – cái tên êm tai mà vẫn khiến người dùng liên tưởng đến vỏ màu đen của sản phẩm.

Firefox: lận đận đường tên tuổi

Chọn cái tên gợi nhớ sản phẩm mà chưa bị ai “xí” mất quả không dễ. Mozilla ban đầu đặt tên trình duyệt mới của mình là Firebird, nhưng nhanh chóng phải bỏ nó vì trùng với một dự án mã nguồn mở khác. Cái tên Firefox hiện tại (Firefox - "cáo lửa" thực ra lại là tên khác của gấu trúc đỏ Bắc Mĩ) được ban giám đốc Mozilla chọn vì “dễ nhớ, nghe hay hay, và độc nhất vô nhị. "Đơn giản vì chúng tôi thích nó!" Ý tưởng của dân “tay ngang” đôi khi đạt kết quả không kém gì dân chuyên nghiệp!

Windows 7: đơn giản, vì tôi là... thứ bảy

Trái với truyền thông đặt tên “bay bổng” như XP (eXPerience - trải nghiệm) hoặc Vista, HĐH mới nhất của Microsoft chỉ giản dị “Windows 7”. Mike Nash, phó giám đốc tiếp thị Windows giải thích đơn giản: “Đây là phiên bản đời thứ 7 của dòng Windows, vì thế “Windows 7” có ý nghĩa sâu sắc.” Nhưng vài kẻ “độc miệng” lại bình phẩm: Microsoft buộc phải chọn số “7” cụt ngủn để tránh xa cái “dớp” thất bại nặng nề của Vista do có quá nhiều thứ hào nhoáng, rắc rối, không cần thiết!

ThinkPad: Giản dị là chìa khoá thành công

Những notebook đầu tiên xuất hiện năm 1992 của thế kỉ trước từng làm hãng tiên phong IBM đau đầu về tên gọi. Đội ngũ thực hiện sản phẩm muốn có một cái tên đơn giản, như ThinkPad. Nhưng hội đồng quản trị cao cấp của hãng lại không thích thế, vì mọi sản phẩm của IBM đều có số đi kèm. Hơn nữa, làm sao để dịch ThinkPad sang ngôn ngữ khác? Nhưng cuối cùng, ThinkPad trở thành tên chính thức và mang lại thắng lợi rực rỡ cho IBM khi ra mắt. Thương hiệu này được bán cho Levono, Trung Quốc vào năm 2005.

Google Android: giữ bí mật đến phút chót

Bạn có thể từng nghĩ nguồn gốc cái tên Android, sản phẩm của liên minh mã nguồn mở Open Handset Alliance do Google đứng đầu phải rất đặc biệt. Nhưng trên thực tế, Android chỉ là tên một công ty nhỏ do Google mua lại vào năm 2005, được báo chí đưa tin “chuyên về phần mềm cho điện thoại di động”. Thành quả của thương vụ đầy bí ẩn này là chiếc T-Mobile G1 và nền tảng Android vào cuối năm 2008 - được đánh giá là đối thủ tiềm năng của iPhone đến từ Apple lẫn Windows Mobile của Microsoft.

Wikipedia: Tên sao người vậy!

Theo tổ chức Wikipedia, tên của bộ từ điển bách khoa toàn thư mở do người dùng đóng góp này phản ánh đúng bản chất của nó: wiki là từ chuyên ngành chỉ các công việc cần phối hợp làm việc, trong khi pedia đến từ encyclopdia (bách khoa toàn thư). Nhờ sản phẩm thành công ngoài sức tưởng tượng, Wikipedia cũng “ăn theo” và trở thành thương hiệu phi lợi nhuận nổi tiếng.

Mac OS X: Thanh lịch như… mèo

Cái tên OS X của Mac cũng giản dị như Windows 7: X là số 10 trong bảng số La Mã, thể hiện phiên bản hệ điều hành thứ 10 của Apple. Nhưng điều làm fan Apple “bất bình” nhất là nhiều người lại thường đọc thành chữ “X” trong bảng chữ cái. Các tên mã đi kèm mỗi phiên bản OS X: Puma, Jaguar, Panther, Tiger - đều là “hổ báo” họ nhà mèo - thể hiện phong cách của HĐH này: thanh lịch và quí phái.

Red Hat Linux: Giản dị nhưng nhiều ý nghĩa

Bob Young, đồng sáng lập Red Hat cho biết cái tên “Mũ đỏ” có nhiều nguồn gốc. Trước hết, màu đỏ (Red) tượng trưng cho sự giải phóng và đổi quyền sở hữu - rất thích hợp với sản phẩm mã nguồn mở. Ông vốn thích đội chiếc mũ cao bồi đỏ của ông ngoại trong trường đại học, và được bạn bè nhờ sửa máy gọi đơn giản “chàng mũ đỏ”. Và cuối cùng, nhà sáng lập Ewing có thói quen đặt tên mã cho các dự án của mình là Red Hat 1, Red Hat 2 v.v. Dự án hệ điều hành mã nguồn mở theo đó cũng mang tên “Red Hat Linux”.

(Theo Dân trí/PC World)

Nguồn gốc ra đời của cafê

Theo một truyền thuyết đã được ghi lại trên giấy vào năm 1671, một anh chàng chăn dê tên là Kaldi, người xứ . Một hôm anh ta ngồi trên một tảng đá cạnh một sườn núi bỗng nhận ra đàn dê vốn dĩ ngoan ngoãn hiền lành của mình đột nhiên có vẻ sinh động lạ thường.

Sau khi đến gần quan sát kỹ hơn, Kaldi thấy những con dê đã đớp những trái màu đo đỏ ở một cái cây gần đó. Anh ta cũng liều lĩnh bứt một vài trái ăn thử và cũng thấy mình hăng hái hẳn lên, tưởng như tràn đầy sinh lực. 

Người chăn dê nghĩ rằng mình đã gặp một phép lạ, vội vàng chạy về một tu viện gần đó báo cho vị quản nhiệm. Nhà tu kia sợ rằng đây chính là một thứ trái cấm của quỉ dữ, lập tức vứt những trái cây chín đỏ kia vào lò lửa. Thế nhưng khi những hạt kia bị đốt cháy tỏa ra một mùi thơm lừng, người tu sĩ mới tin rằng đây chính là một món quà của Thượng Ðế nên vội vàng khều ra và gọi những tăng lữ khác đến tiếp tay. Những hạt rang kia được pha trong nước để mọi người cùng được hưởng thiên ân 

Cà phê vốn dĩ mọc hoang trong vùng Abyssinia vàTrước thế kỷ thứ X, thổ dân thường hái ăn, dùng như một loại thuốc kích thích. Trái cà phê chín được giã ra trộn với mỡ súc vật nặn thành từng cục tròn để dùng làm thực phẩm khi đi đường xa. Về sau cà phê được dùng làm thức uống nhưng cũng khác phương cách ngày nay. Thời đó người ta chỉ ngâm nước những trái cà phê rồi uống, mãi tới thời trung cổ người Ả Rập mới biết tán ra bỏ vào nước sôi. 

Thức uống đó chẳng mấy chốc trở nên nổi tiếng và người Ả Rập rất tự hào về phát minh này và giữ bí mật để bảo tồn độc quyền một loại sản phẩm. Những khách hành hương được thưởng thức nước cà phê đã lén lút đem hạt giống về trồng nên chẳng bao lâu khắp khu vực Trung Ðông đều có trồng, và truyền đi mỗi lúc một xa hơn nữa. 

Vào thế kỷ thứ 13, cà phê đã thành một thức uống truyền thống của người Ả Rập. Những quán cà phê với tên là “qahveh khaneh” hiện diện khắp nơi, từ thôn quê tới thành thị. Những quán đó trở thành những nơi sinh hoạt, với đủ loại giải trí từ âm nhạc đến cờ bạc và các triết gia, chính trị gia, thương gia thường lui tới để tụ tập bàn thảo sinh hoạt xã hội và công việc làm ăn. 

Cafécó một sự “chào đời” thú vị đến vậy đấy bạn ạ. Nhưng nếu muốn, bạn có thể ghé thăm trang web : http://www.caphe.co.tv/ để có thể tìm hiểu thêm nhiều điều thú vị về café như cách pha chế, nghệ thuật thưởng thức hay những tin tức café thú vị khác.

Biển xe 64 tỉnh/thành phố

Cao Bằng _ 11 chẳng sai ,

Lạng Sơn Tây Bắc 12 cận kề
13 Hà Bắc mời về .
Quảng Ninh 14 bốn bề là Than .
15 , 16 cùng mang ,
Hải Phòng đất Bắc chứa chan nghĩa tình.
17 vùng đất Thái Bình .
18 Nam Định quê mình đẹp xinh .
Phú Thọ 19 Thành Kinh Lạc Hồng .
Thái Nguyên Sunfat , gang ,đồng ,
Đôi mươi ( 20 ) dễ nhớ trong lòng chúng ta .
Yên Bái 21 ghé qua .
Tuyên Quang _ Tây Bắc số là 22
Hà Giang rồi đến Lào Cai ,
23 , 24 sánh vai láng giềng .
Lai Châu , Sơn La vùng biên ,( giới )
25 , 26 số liền kề nhau .
27 lịch sử khắc sâu ,
Đánh tan xâm lược công đầu Điện Biên .
28 Hòa Bình ấm êm ,
29 Hà Nội liền liền 32 .
33 là đất Hà Tây .
Tiếp theo 34 đất này Hải Dương .
Ninh Bình vùng đất thân thương ,
35 là số đi đường cho dân .
Thanh Hóa 36 cũng gần .
37 , 38 tình thân ,
Nghệ An , Hà Tĩnh ta cần khắc ghi .
43 Đà Nẵng khó gì .
47 Đắc Lắc _ trường kỳ Tây Nguyên .
Lâm Đồng 49 thần tiên .
50 Thành Phố tiếp liền 60 .( TPHCM 50 - 59 )
Đồng Nai số 6 lần 10 ( 60 ).
Bình Dương 61 tách rời mới ra .
62 là đất không xa ,
Long An _ Bến Lức khúc ca lúa vàng .
63 màu mỡ Tiền Giang .
Vĩnh Long 64 ngày càng đẹp tươi .
Cần Thơ lúa gạo xin mời ,
65 là số của người Cần Thơ .
Đồng Tháp 66 trước giờ .
67 kế tiếp là bờ An Giang .
68 biên giới Kiên Giang
Cà Mau 69 rộn ràng U Minh.
70 là số Tây Ninh .
Xứ dừa 71 yên bình Bến Tre .
72_ Vũng Tàu số xe .
73 Xứ QUẢNG vùng quê thanh BÌNH ( Quảng Bình ) .
74 Quãng Trị nghĩa tình .
Cố đô nước Việt Nam mình 75 ( Thừa Thiên Huế ).
76_Quảng Ngãi đến thăm .
Bình Định 77 âm thầm vùng lên.
78 biển số Phú Yên .
Khánh Hòa 79 núi liền biển xanh .
81_ rừng núi vây quanh ,
Gia Lai phố núi , thị thành Playku .
Kon tum năm tháng mây mù ,
82 dễ nhớ mặc dù mới ra .( tách ra của GiaLai_Kontum )
Sóc Trăng có số 83 .
84 kế đó chính là Trà Vinh .
85 Ninh Thuận hữu tình .
86 Bình Thuận yên bình gần bên .
Vĩnh Phúc 88 vùng lên .
Hưng Yên 89 nhớ tên nhãn lồng .
Quãng Nam đất thép thành đồng ,
92 số mới tiếp vòng thời gian .
93 đất mới khai hoang ,
Chính là Bình Phước bạt ngàn cao su .
Bạc Liêu mang số 94 .
Bắc Kạn 97 có từ rất lâu .
Bắc Giang 98_vùng sâu .
Bắc Ninh 99 những câu Quan , hò .

ĐỐI VỚI HCM
A: Q.1 (cũ)
B: Q.3 (cũ)
C: Q.4 (cũ)
D: Q.10 (cũ)
E: Nhà Bè
T: Q1
F: Q3
Z: Q4, Q7
H: Q5
K: Q6
L: Q8
M: Q11
N: Bình Chánh
P: Tân Bình
R: Phú Nhuận
S: Bình Thạnh
U: Q10
V: Gò Vâp
X: Thủ Đức, Q2,Q9
Y: Q12, Hóc Môn và Củ Chi


Bổ sung nè 16.gif

1. Màu xanh chữ trắng là biển xe của các cơ quan hành chính sự nghiệp:
- Trực thuộc chính phủ thì là biển xanh 80
- Các tỉnh thành thì theo số của các tỉnh thành tương ứng

2. Màu đỏ: Cấp cho xe quân đội, xe của các doanh nghiệp quân đội là biển 80 màu trắng.
- Biển số quân đội với 2 chữ cái đầu tiên là viết tắt của:
A = Quân đoàn. Ví dụ: AA - Quân đoàn 1, AB - Quân đoàn 2.
B = Bộ tư lệnh. Ví dụ: BT - BTL tăng thiết giáp, BD - BTL đặc công, BH - BTL hóa học.
H = Học viện.
K = Quân khu. Ví dụ: KA - Quân khu 1, KB - quân khu 2, KT - quân khu Thủ đô.
T = Tổng cục. Ví dụ: TC - tổng cục chính trị, TH - Tổng cục Hậu cần.
Q = Quân chủng. Ví dụ: QP - quân chủng phòng không, QK - quân chủng không quân.

3. Màu trắng với 2 chữ và 5 số là biển cấp cho các đối tượng có yếu tố nước ngoài.
- NG là xe ngoại giao.
- NN là xe của các tổ chức, cá nhân nước ngoài.
- 3 số ở giữa là mã quốc gia, 2 số tiếp theo là số thứ tự
- Xe số 80 NG xxx-yy là biển cấp cho các đại sứ quán, thêm gạch đỏ ở giữa và 2 số cuối là 01 là biển xe của tổng lãnh sự (bất khả xâm phạm) riêng biển này khi thay xe thì giữ lại biển để lắp cho xe mới.

- Những xe mang biển 80 gồm có:
Các Ban của Trung ương Đảng; Văn phòng Chủ tịch nước; Văn phòng Quốc hội; Văn phòng Chính phủ; Bộ Công an; Xe phục vụ các đồng chí uỷ viên Trung ương Đảng công tác tại Hà Nội và các thành viên Chính phủ; Bộ ngoại giao; Viện kiểm soát nhân dân tối cao; Toà án nhân dân tối cao; Đài truyền hình Việt Nam; Đài tiếng nói Việt Nam; Thông tấn xã Việt Nam; Báo nhân dân; Thanh tra Nhà nước; Học viện Chính trị quốc gia; Ban quản lý Lăng, Bảo tàng, khu Di tích lịch sử Hồ Chí Minh; Trung tâm lưu trữ quốc gia; Uỷ ban Dân số kế hoạch hoá gia đình; Tổng công ty Dầu khí Việt Nam; Các đại sứ quán, tổ chức quốc tế và nhân viên;Người nước ngoài;Uỷ ban Chứng khoán Nhà nước; Cục Hàng không dân dụng Việt Nam(mình toàn đi xe này :) ); Kiểm toán nhà nước.

Cái vỗ vai của Tuyết..

Lại một đêm nữa ở Viêng Chăn. U23 Việt Nam thất bại trong sự lặng câm và đau đớn. Trong nước mắt, người ta càng thấy quý hơn, những lời động viên.


Image


Trong cái đêm 17/12 nghiệt ngã ấy, tôi đã thấy vài cầu thủ Malaysia đến kéo Thành Lương đứng dậy. Tôi thấy vị trợ lý HLV của tuyển U23 Malaysia sang khu kỹ thuật Việt Nam bắt tay từng người. Tôi đã thấy trợ lý Đức Thắng lặng lẽ đi từ phía sau đến động viên HLV Calisto đang gục đầu và tay bám chặt chấn song cửa sân vận động. Tôi đã nghe những người bạn Lào không quen biết gửi vài câu chia sẻ. Tôi nhận được cái vỗ vai của anh bạn phóng viên người Singapore khi gặp nhau ở trên phố.

Trong cơn đau, người ta quý biết bao những sự chia sẻ ấy. Dẫu biết rằng, khi bước vào cuộc chơi người ta phải chấp nhận sự nghiệt ngã của số phận. Song sự chia sẻ cũng làm người ta vơi đi phần nào. Sự chia sẻ ấy cũng chẳng cần phải cầu kỳ, đôi khi chỉ là cái vỗ vai, là một ánh mắt cảm thông cũng đáng quý hơn hàng vạn “những lời có cánh”.

Bùi Thị Tuyết (bên trái) cùng Nguyễn Thị Nguyệt đứng an ủi Pitsamai chống nạng ở sân Chao Anouvong trong trận chung kết bóng đá nữ - Ảnh: Phan Tùng

Hôm tuyển đội nữ Việt Nam giành ngôi vô địch, trong niềm vui tưng bừng của người hâm mộ, lãnh đạo, cầu thủ Việt Nam, tôi chứng kiến những giọt nước mắt cay đắng của các tuyển thủ nữ Thái Lan. Chỉ cách nhau có mấy bước chân, một bên nhảy cẫng lên vì vui mừng, bên còn lại mặt cúi gằm, nấc lên từng tiếng. Có cái gì đó thật tương phản và trong đám đông ấy, khi thấy trung vệ Bùi Thị Tuyết lặng lẽ đến vỗ vai tiền đạo Thái Lan Pitsamai đang chống nạng ở một góc sân, tự dưng tôi cũng thấy cay cay mắt.

Thể thao đôi khi chỉ đọng lại những khoảnh khắc. Tuyển nữ Thái Lan trong trận chung kết không thua Việt Nam về thế trận, thậm chí còn nhỉnh hơn trong thi đấu, nhưng họ lại không may ở 3 cú sút luân lưu. Trận chung kết bóng đá nam cũng là một kịch bản gần giống. U23 Malaysia bước lên ngôi vô địch nhưng chẳng dám vỗ ngực rằng họ giỏi hơn U23 Việt Nam. Họ chỉ có thể hơn chúng ta ở một phút giây nào đó. Thể thao là vậy. Đỉnh cao và vực sâu có thể chỉ là sự cách biệt nhỏ bé. Chỉ một một tích tắc thôi là chia thành 2 thế giới khác biệt. Thế nên, cái vỗ vai giữa 2 đối thủ là sợi dây nối liền hai trạng thái cảm xúc. Đó chính là tính nhân văn cao cả giữa những người bạn.

Thể thao không phải là chiến trận. Thậm chí, đằng sau những cuộc chiến, người ta vẫn có thể giảng hòa với nhau, xóa tan hận thù thì lẽ nào, thể thao lại tiếc rẻ một cái bắt tay, một lời chia sẻ? Một cái bắt tay, một lời chia sẻ kéo đối thủ đứng lên. Lúc đó có thể xem như cả hai đều chiến thắng. Cái chiến thắng của những người có tâm hồn cao thượng đôi khi còn mạnh hơn kết quả lạnh lùng.

Trong cái thoáng lặng mình xúc động ở sân Chao Anuovong, tôi nhớ những lúc bản thân mình thất bại. Tôi nhớ khi mình buồn rầu, khốn khó... Những lúc ấy, một cái vỗ vai của người bạn cũng có thể triệt tiêu hoặc ngăn cản những ý nghĩ tiêu cực của bản thân. Tất nhiên, cái vỗ vai, lời an ủi ấy chẳng làm thay đổi được mọi chuyện nhưng nó lại ẩn chứa sức mạnh vô song và có thể làm ta nhớ suốt đời. Nó như một tia nắng xóa tan sương mù, sưởi ấm cõi lòng băng giá.

Sự chia sẻ luôn là thước đo của văn hóa ứng xử. Nhưng có mấy khi chúng ta được chiêm ngưỡng những khoảnh khắc rất Con Người trên dòng chảy cuồn cuộn của cuộc mưu sinh? Dừng lại vài giây để nhớ về Thành công - Thất bại ở SEA Games 25 cũng để nhủ lòng: chỉ có con người mới sở hữu những nụ cười và những giọt nước mắt. Thể thao cũng là cuộc sống. Một cái vỗ vai của Bùi Thị Tuyết hôm ấy kéo theo những cái vỗ vai của những cầu thủ Việt Nam khác với Pitsamai... Phút giây ấy, con người như xích lại gần nhau, chan hòa và hiểu nhau hơn... 

Quốc Minh

Hãy yêu nhau bằng những lời nói ngọt ngào



Cụm từ “anh yêu em” hoặc “em yêu anh” là một trong những từ ngữ mà thông thường chúng ta vẫn nói và nghe nhiều nhất trong tình trường và trong đời sống hôn nhân. Không chỉ bằng những lời anh yêu em, em yêu anh, những ngày đầu gặp nhau, đôi tình nhân còn có trăm cách nói để làm vui lòng nhau. Nói bằng ánh mắt, qua thư từ, điện thoại. Nói bằng tặng vật. Nói bằng những vuốt ve, những nụ hôn. Nhưng rồi với sức ép của thời gian, những căng thẳng cuộc sống, và những va chạm thường nhật đã từ từ biến thái những lời yêu đương thành thứ ngôn ngữ mà cả người nói lẫn người nghe đều cảm thấy khó nghe và khó chấp nhận.
Hồng ân của Thiên Chúa:
“Nhà cửa và của cải là gia tài để lại của người cha, nhưng người vợ khôn ngoan đến từ Thiên Chúa” (Cách Ngôn 19:14). Lời này không chỉ áp dụng cho người chồng hay người vợ, mà là cả hai. Không chỉ người vợ khôn ngoan đến từ Thiên Chúa, mà người chồng tài đức cũng đến từ Thiên Chúa nữa.
Thật vậy, nhà cửa, tài sản chúng ta có thể có, nhưng người vợ hoặc người chồng hiền đức, tư cách, và khôn ngoan không phải hễ lúc nào chúng ta muốn là có. Không phải ai muốn cũng được. Do đó, nếu Thiên Chúa ban cho chúng ta người chồng đàng hoàng tử tế, người vợ đức hạnh, duyên dáng thì đó là một hồng ân cần phải trân quí. Đánh mất ân huệ của ngài rồi mong mỏi tìm kiếm trở lại là một điều rất khó. Kinh nghiệm này chúng ta có thể thấy trong những cặp vợ chồng ly dị. Việt Nam ta có câu: “Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa” hay “chê thằng toét mắt, lấy thằng gù lưng”.
Theo những thống kê về đời sống hôn nhân cho biết, những người đã ly dị một lần thường là rất dễ ly dị hoặc sẽ tiếp tục ly dị những lần kế tiếp. Tiếc một điều là nhiều người sau khi ly dị đã không kiếm được người mà mình mong muốn, ngược lại, thường là ngậm đắng nuốt cay. Bởi vì hạnh phúc không đến từ bên ngoài, mà là tự nội tâm con người. Không phải là mình sửa đổi người chồng, người vợ, nhưng là sửa đổi chính mình. Thánh Phaolô đã nhìn vấn nạn này, và bằng một cái nhìn tích cực, ngài đã khuyên giáo dân Êphêsô: “Hỡi những người chồng hãy yêu thương vợ ngươi như chính mình. Hỡi người vợ hãy kính trọng chồng mình” (Eph 5:33).
Thương vợ như thương chính mình. Và như vậy phần thưởng chính sẽ là được vợ “kính trọng” lại. Thử hỏi ai mà chẳng thương mình, và ai mà chẳng o bế, và để ý săn sóc chính mình.
Nhân danh tình yêu:
Thương vợ như thương chính mình. Kính trọng chồng như coi trọng mình. Nhưng nếu không tế nhị và cẩn thận, chính khi nhân danh tình yêu mà nhiều người lại làm khổ nhau. Nhiều người thường bào chữa những lời nói sai trái của mình rằng: “Tôi chỉ muốn cho ông ấy sửa đổi thôi, nhưng thật là khó chịu và bực bội. Trăm lần như một, ông ấy không hề sửa đổi”. Hoặc: “Nói cho tức mà chừa. Vậy mà vẫn không chừa”.
Nếu để ý, chúng ta thấy ngay cái mâu thuẫn trong những câu nói đó. Có nghĩa là không phải vì thương chồng, yêu chồng, muốn sửa đổi cho chồng, mà những người vợ này đã nói năng như thế, nhưng là thương mình và yêu mình. Muốn chồng sửa đổi để mình khỏi phải bực bội hay khó chịu. Và trong những trường hợp như vậy, lời nói không những không được dịu dàng, dễ nghe mà ngược lại, mang một hình thức tiêu cực, ích kỷ, và thiếu xây dựng.
Tâm lý hôn nhân cho việc thông cảm và chia sẻ một cách cởi mở, tích cực là một hình thức tâm lý trị liệu. Nó có khả năng giải tỏa khủng hoảng trong đời sống hôn nhân gia đình. Nhưng chia sẻ và cảm thông không có nghĩa là nhiều lời. Hành động nói ở đây, do đó, được bao gồm không những bằng từ ngữ mà còn bằng chính hành động “body language” nữa.
Body language:
Thường ngày, những người chồng có thể nói tiếng “yêu” với vợ mình bằng những hành động cụ thể như giúp vợ rửa chén bát sau mỗi bữa ăn, giúp thổi một nồi cơm nếu vợ bận không làm kịp. Hoặc mỗi khi vợ đi chợ về, người chồng có thể phụ mang những thức ăn, hoặc đồ dùng giúp vợ. Đây là một cách thức cụ thể của lời nói “anh yêu em”.
Body language – nói qua hành động, còn được hiểu là một cái nháy mắt, một cái vuốt ve, một nụ hôn trên mái tóc vợ hoặc chồng. Những lời nói này chúng ta vẫn thường nói với nhau lúc mới gặp nhau, quen nhau. Nhưng đây là những lời nói có khi còn mạnh mẽ hơn bằng ngàn lời “anh yêu em” hoặc “em yêu anh” mà không thể hiện một hành động nào để minh chứng tình yêu ấy.
Ngôn ngữ:
Tiếp đến lối nói bằng từ. Có lẽ đây là lối trình bày quan niệm chung, cách riêng nữ giới hay dùng nhất. Phần đông nữ giới vẫn nghĩ rằng nói nhiều thì chồng họ sẽ thấm thía mà chừa, hoặc làm điều họ muốn. Nhưng chính vì nói nhiều quá, nên người nghe cảm thấy chán nản, bực dọc và có khuynh hướng đi tìm một sự thư giãn bên ngoài. Và do đó, vô tình nhiều người đã đẩy chồng hoặc vợ mình vào vòng tay người khác, vì khi ở ngoài, chồng hoặc vợ họ sẽ gặp những người khác ngọt ngào hơn, thông cảm hơn, tế nhị hơn.
Tóm lại, dù là nói với chồng hay vợ vẫn được coi như một nghệ thuật, cần phải để ý, tập luyện, và nhất là nói với lòng trọng kính, yêu thương người phối ngẫu. Riêng với nam giới, thái độ bình tĩnh và quảng đại luôn là một cách nói hữu hiệu nhất. Hành động bình tĩnh và lắng nghe luôn tạo điều kiện tốt cho việc cảm thông giữa hai vợ chồng.
Cuộc sống hôn nhân là một cuộc sống chung, đòi mỗi người phải nói và phải nghe nhau. Nhưng nếu nói mà không có ai nghe là độc thoại. Mà nói mà cả hai cùng nói là cãi lộn, là to tiếng. Chỉ khi nào có người nói, có người nghe lúc đó mới tạo sự cảm thông và sẽ đem lại hạnh phúc.
Khắc khẩu:
Chúng ta vẫn thường nghe nói rằng 3 năm đầu của cuộc sống hôn nhân, anh nói em nghe, hoặc em nói anh nghe. Nhưng 3 năm kế tiếp anh nói anh nghe, em nói em nghe. Và sau 3 năm ấy là những lần anh nói em không nghe mà anh cũng không nghe nhưng bà hàng xóm nghe. Hoặc em nói em không nghe mà anh cũng không nghe nhưng ông hàng xóm nghe.
Anh nói em nghe, em nói anh nghe thường được dệt bằng những lời nói tế nhị, hiểu biết và kính trọng. Những lời nói như thế được lồng vào khung cảnh yêu thương càng làm thích thú người nói và ngườii nghe. Người nói hạnh phúc vì lời mình nói được đón nghe mà người nghe ấy lại là chồng hay vợ mình. Và người nghe cảm thấy hạnh phúc, vì đó là những lời nói được nói ra do vợ hoặc chồng mình.
Anh nói anh nghe hoặc em nói em nghe, thường được dệt bằng những lời nói không đúng nơi, đúng lúc. Những lời nói thiếu nhẹ nhàng, tế nhị. Những lời nói để người nghe “nghe mà chừa”. Những lời nói làm đau lòng nhau và xoi mòn tình yêu giữa vợ chồng.
Anh nói anh không nghe, em cũng không nghe nhưng bà hàng xóm nghe. Em nói em không nghe, anh cũng không nghe nhưng ông hàng xóm nghe. Những lời nói vượt qua ràng rào và lọt vào tai những người hàng xóm. Nói như vậy không phải là nói, nhưng là chửi lộn, xào xáo, và bất hòa. Ở đây yêu tố lời nói, yếu tố khung cảnh, yếu tố âm điệu của lời nói chỉ phản ảnh sự thiếu bình tĩnh, thiếu tế nhị, và thiếu thông cảm của người nói. Đối với người nghe, thì đây là một thử thách lớn lao đối với sự bình tĩnh và tự chủ, vì những lời nói trong lúc nóng giận thường mang tính tiêu cực và thiếu xây dựng.
Người Việt Nam có câu: “Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Những lời này không chỉ áp dụng cho những hình thức giao tế xã hội, ngoài công cộng. Nếu đối với người ngoài mà ta cần phải tế nhị, tôn trọng, thì đối với vợ hoặc chồng mình thì sự tế nhị và tôn trọng lại càng phải để ý hơn. Nhưng trong thực tế, người ta dễ dàng và tỏ ra tế nhị hơn với những người ngoài, ngược lại, dễ tỏ ra cộc cằn, thô lỗ, đôi khi lỗ mãng đối với vợ hay chồng mình. Và lời bào chữa cho những hành xử thiếu trưởng thành và thiếu tâm lý ấy là “đã là vợ chồng còn giữ kẽ với nhau làm gì!” Hoặc: “Vợ chồng chúng tôi luôn luôn khắc khẩu”.
Những lời nói ngọt ngào:
Tóm lại, hạnh phúc hôn nhân, hạnh phúc lứa đôi là những gì có thật và rất thật trong cuộc sống. Nụ cười, ánh mắt, bờ môi, nụ hôn. Những vuốt ve trìu mến. Những săn sóc tỉ mỷ và nhỏ mọn. Những lời tế nhị, nâng đỡ, khích lệ, và thông cảm. Tất cả chỉ để nói lên hai chữ “yêu em” hoặc “yêu anh”. Và từ những lời nói ấy mà đời sống hôn nhân tìm được ý nghĩa và hạnh phúc.

Ý nghĩa của biểu tượng Giáng Sinh

1. Hình ảnh ông già Noel với bộ đồ đỏ:




Hình ảnh quen thuộc nhất trong mùa lễ Giáng Sinh là ông già Noel mà ai cũng biết. Ông chào đời tại quận Patara thuộc phần đất Thổ Nhĩ Kì, vào thế kỉ thứ IV. Từ lúc nhỏ, ông đã là người rất ngoan đạo và đã hiến cả cuộc đời mình cho đạo Cơ Đốc, sau khi phong Thánh ông có tên là Nicholas. Có thể do người Hoà Lan phát âm từ St.Nicholas thành Sint Nicholaas, sau đó nói chệch thành Sinterklaas, và cuối cùng đến tai người Anh thì thành Santa Claus. Tóm lại là chỉ có một ông già Noel là người giàu có, hào phóng và là người đỡ đầu cho các thương gia, thuỷ thủ và trẻ con.

Theo truyện kể dân gian thì ông già Noel lúc đầu chỉ cưỡi ngựa đến cho quà bọn trẻ, bình thường như một người bình thường. Đến một ngày nọ, ông địa chủ “thích chơi nổi” của làng đi ngang qua nhà ông già Noel với chiếc xe kéo,hai con tuần lộc xinh đẹp, những cái chuông kêu lanh canh, bộ quần áo màu đỏ tươi, cái mũ lông đội cùng màu. Ông già Noel của chúng ta đã bị “choáng” và đã “tậu” cho mình một bộ y như thế, mang thêm đôi ủng màu đen nữa là “ tuyệt cú mèo”; chắc bọn trẻ sẽ thích lắm. Từ đó đã xuất hiện một ông già nhân ái, phúc hậu luôn mang quà đến cho những người nghèo khổ.

Ông mất ngày 6/2 (không rõ năm) và có nhiều “câu chuyện kể cho nhau nghe” về một ông già thần kì, nhân ái chỉ xuất hiện vào đêm Noel để ban phát quà cho mọi người, đặc biệt là trẻ em.

Từ đời Nữ hoàng Thephanu, gốc Hylạp là vợ Hoàng đế Otto II của Đức muốn nhớ lại Thánh Nicholas, nên từ năm 1555 tại Đức người ta mang áo quần màu đỏ, đội tóc trắng, mang râu giả làm Nicholas. Hình ảnh Nicholas trở lại với ý nghĩa mang tình yêu thương đến với mọi người.

2. Cây noel




Cây noel có nguồn gốc từ nước Đức từ thế kỉ 16. Người ta cho rằng Martin Luther là người đầu tiên thắp nến lên cây Noel.
Khi trở về nhà vào một đêm gần lễ Giáng Sinh, ông đã sững sờ trước vẻ đẹp của ánh sáng từ các ngôi sao chiếu rọi trên cây thông nhỏ trước cửa nhà mình. Ông tái hiện lại cảnh tượng này bằng cách gắn các cây nến lên cành của cây thông Noel trong nhà.
Mãi đến thế kỉ 19 cây thông Noel mới được sử dụng rộng rãi ở Anh. Nó được người Đức ở Pennsylvania mang sang nước Mỹ vào những năm 1820.
Cây thông được xem là niềm hy vọng và sức sống mới trong lễ hội chào năm mới do màu xanh trường tồn của nó.

3. Cây tầm gửi và cây ô-rô (Cây nhựa ruồi)




Hai trăm năm trước khi Chúa Jesus ra đời, người ngoại đạo dùng cây tầm gửi để kỉ niệm ngày Mùa Đông đến. Họ thường dùng nó để trang trí trong ngôi nhà của mình. Họ tin rằng loại cây này có một khả năng chữa trị đặc biệt đối với mọi loại bệnh tật.

Những người dân ở đảo Xcăngđinavi cũng coi cây tầm gửi là biểu tượng của hoà bình và sự hoà thuận. Họ còn đồng nhất cây tầm gửi với nữ thần tình yêu của họ là thần Frigga. Phong tục hôn nhau dưới bóng cây tầm gửi hẳn là xuất phát từ niềm tin này.

Lúc đầu nhà thờ cắm sử dụng cây tầm gửi trong lễ Giáng Sinh vì nguồn gốc ngoại đạo của nó. Thay vào đó, cha đạo đề nghị dùng cây ô-rô (Cây nhựa ruồi) làm loại cây dùng cho lễ Giáng Sinh.
Yù nghĩa của vòng tầm gủi và vòng ô rô: tượng trưng cho mão gai của Chúa Giê-xu. Hạt ô rô màu đỏ giống như máu của Ngài


4. Cây trạng nguyên
Quê hương của cây trạng nguyên (Poinsettias) là Mêhicô. Chúng được đặt theo tên của Joel Poinsett đại sứ đầu tiên của Mĩ ở Mêhicô và ông cũng chính là người mang loại cây này về nước Mĩ năm 1882.
Vào thế kỉ 18, người Mêhicô coi cây trạng nguyên là biểu tượng của ngôi sao ở Bet-le-lem do vậy mà cây trạng nguyên luôn đi cùng với mùa Giáng Sinh.

5. Chiếc gậy kẹo
Vào những năm 1800, một người làm kẹo ở Ấn Độ muốn biểu đạt ý nghĩa của lễ Giáng Sinh qua một biểu tượng được làm bằng kẹo. Ông bắt đầu thực hiện ý tưởng của mình bằng cách uốn cong một trong những thỏi kẹo của mình thành hình một chiếc gậy kẹo. Qua cây gậy kẹo của mình, ông đã kết hợp những biểu tượng thể hiện tình yêu và sự hi sinh của Chúa Jesus. Màu trắng biểu hiện cho sự trong trắng và vô tội của Chúa Jesus. Ba sọc đỏ nhỏ tượng trưng cho những đau đớn mà Đức Chúa Jesus đã phải chịu trước khi Ngài chết trên thập tự giá. Ba sọc đỏ còn biểu hiện ba ngôi thiêng liêng của Chúa (sự hợp nhất của Cha, Con và Thánh Thần). Ông thêm vào một sọc đậm để tượng trưng cho máu mà Chúa đã đổ cho loài người. Khi nhìn vào cái móc của cây gậy, ta thấy nó giống hệt cây gậy của người chăn cừu vì Chúa Jesus chính là người chăn dắt con người. Nếu bạn lật ngược cây gậy nó sẽ trở thành chữ J là chữ cái đầu tiên của tên Chúa Jesus. Nhờ có người thợ làm kẹo đó mà mọi người đều biết được lễ Giáng Sinh nói về điều gì. Không biết tất cả những điều này có phải là ông thợ làm kẹo này nghĩ ra hay không, nhưng cầm cây kẹo này có thể đi làm chứng được, cũng dzui!!!

6. Bánh Buche Noel
Tổ tiên người phương Tây thường nhóm củi trong ống khói nhà, nhất là trong những đêm đông lạnh giá. Họ tin rằng lửa càng kêu lách cách thì các thần dữ sẽ lánh xa. Ngày nay, tập tục này mất dần vì không mấy nhà còn ống khói. Thay vào đó, theo sáng kiến của một thợ làm bánh ở Pháp, năm 1875 người ta làm chiếc bánh ngọt có hình cây củi để mọi người thưởng thức trong đêm Noel và lưu truyền cho đến ngày nay.

7. Kí hiệu Xmas
Từ viết tắt này có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp. Trong tiếng Hy Lạp Xristos là Chúa Jesus. Vào thế kỉ 16, những người châu Âu bắt đầu dùng chữ cái đầu tiên của tên Chúa Jesus là “X” để viết tắt cho từ Christ trong Christmas.



(Sưu tầm : www.okhon.com)

Kết thúc để bắt đầu...

Tiếng cười giòn tan của Khoa và Thanh làm lay động những ngọn cỏ lau đang ngả mình theo gió thoảng từng đợt dịu nhẹ.

- Xin chào! Anh là Khoa! Em có đồng ý làm bạn gái của anh không?

- Chào anh! Em là Thanh! Em đồng ý..

Tiếng cười giòn tan của cả hai làm lay động những ngọn cỏ lau đang ngả mình theo gió thoảng từng đợt dịu nhẹ. Cánh đồng trước mắt trải dài một màu xanh thẳm đến tận cuối đường chân trời, nơi ánh tà dương của buổi chiều đang dần khuất mình sau những rặng tre. Chưa bao giờ cảnh vật lại đẹp như chiều hôm nay, bầu trời nhuộm một màu đỏ rực và những áng mây cứ như ngừng trôi trong không gian tĩnh lặng. Thanh tựa đầu vào vai Khoa, cảm nhận nhịp đập giữa hai trái tim đang hòa vào thiên nhiên thoáng đãng. Không có tiếng xe cộ gầm gừ vào giờ cao điểm, không phải nheo mắt với những làn khói xe phả vào mặt nóng buốt, không phải hối hả hòa vào dòng người đang chạy đua với thời gian. Mọi thứ như đứng lại...Lâu lắm rồi, cả hai mới trở lại nơi này..

- Vậy bắt đầu từ giờ phút này, em làm bạn gái anh rồi thì phải nghe lời anh đấy nhé!

- Mơ đi! Ngược lại thì đúng hơn - Thanh cười kháu khỉnh - Bây giờ và về sau, anh sẽ yêu em nhiều như thế này mãi chứ?

- Bây giờ thì chắc chắn rồi cô bé...Nhưng về sau thì, ai biết trước được điều gì, em nhỉ? - Khoa nhìn ra xa, nhếch mép cười rồi nói.

Thanh bật đầu dậy khỏi vai Khoa, tim cô nhói lên một nhịp rồi trở lại như thường để giữ cho ánh mắt bình tĩnh của cô nhìn thẳng vào mắt anh rồi hỏi :

- Anh nói vậy là sao?

- Nghĩa là sau này anh sẽ không còn yêu em nhiều như bây giờ nữa...- Khoa cười -...Mà sẽ yêu em nhiều hơn bây giờ gấp ngàn lần, được chưa nhóc? - Xoa đầu Thanh, anh nói, chân thật hơn bao giờ hết.

Thanh lại ngả đầu tựa vào vai Khoa, bờ vai vững chắc đã giúp cô lấy lại thăng bằng không biết bao nhiêu lần. Ba năm cùng học dưới một mái trường trung học, Thanh và Khoa trở thành hai người bạn, đủ gọi là bạn thân để luôn đi cùng nhau dưới mưa hay sóng gió, nhưng cũng đủ gọi là hai - người - đang - yêu - nhau vì luôn có những ngày xa cách nhất định khiến trái tim người này cứ nhung nhớ người kia, và trái tim người kia bồi hồi mong đến sáng mai để được gặp nụ cười rạng rỡ của người này...

Tự trong tim mình, Khoa biết tình yêu đặt vào Thanh là không giới hạn, cũng như Thanh luôn biết rằng, thật khó khăn nếu Khoa bước ra khỏi cuộc sống của cô một ngày nào đó.

Vậy mà điều gì làm cho sợi dây tình yêu gắn kết của hai người họ ngày một dài ra? Phải chăng đó là sự thay đổi? Cả hai người đã thay đổi tình cảm của chính mình? À không...Không tình yêu nào sẽ vẹn toàn như lúc ban đầu khi một trong hai trái tim bỗng dưng đập chệch hướng. Thay đổi, chỉ một người thôi là đủ, đủ để giết chết một tình yêu..

..........

Hai năm sau khi quen nhau, người nói chia tay là Thanh, khi cô đã quá mệt mỏi với những bất đồng ý kiến nảy sinh trong mối quan hệ của hai người. Vây ra, càng lớn lên, người ta lại chất thêm nhiều mối lo nghĩ, và thật khó khăn để ai cũng có thể thấu hiểu và đồng cảm được với một mớ cảm xúc chất chứa quá nhiều của người yêu mình như thế...

Thỉnh thoảng Thanh hay buồn vẩn vơ, Khoa chỉ an ủi đại loại với tin nhắn "Mạnh mẽ lên em!" rồi lại vùi đầu vào công việc và học tập của riêng anh. Nhiều khi, Thanh không hiểu Khoa đang nghĩ gì, anh ít khi chia sẻ điều gì với cô, ngoài những vấn đề quá phức tạp trong công việc của anh mà cô không tài nào hiểu nổi. Rồi bỗng nhiên, bên cạnh Thanh lại xuất hiện một người con trai khác..

Một người đứng giữa hai sự lựa chọn nếu không thể chọn một trong cả hai, thì hoặc là sẽ không chọn gì cả, hoặc là sẽ...không muốn từ bỏ một sự lựa chọn nào cho riêng mình. Thanh biết khi một chỗ dựa không còn vững chắc, cô dù cố tỏ ra mạnh mẽ đến mấy vẫn phải chênh vênh và khi một chỗ dựa khác lại xuất hiện ngay giữa sự chênh vênh đó, Thanh khó mà giữ được lòng mình không xao động.

- Chúng ta chia tay nhé?

- Em yêu anh chàng kia lắm à?

- Đúng vậy... - Thanh ngập ngừng.

- Đúng vậy hay là em nghĩ là nó phải đúng như vậy? - Khoa cười nhạt. Thanh có cảm giác đôi chân anh như đi trong bụng và hiểu cô còn hơn bản thân cô đang nghĩ gì nữa.

- Chúng ta không hợp nhau, có níu kéo cũng chả được gì, em cần một người quan tâm và yêu em nhiều hơn bây giờ...

- Quan tâm thì chắc anh ấy có thể làm nhiều hơn anh đấy, nhưng yêu em thì chưa chắc - Khoa nói, vẫn giữ nụ cười trên môi, dù không phải một nụ cười bình thường.

- Anh ấy quan tâm đến em nhiều hơn anh nên chắc hẳn anh ấy yêu em nhiều hơn anh yêu em!!- Thanh gằn giọng- Anh lúc nào cũng tự tin thái quá về chính mình!

- Quan tâm là biểu hiện bên ngoài nên ai cũng có thể làm được, còn yêu thì không!

- Tình yêu nhiều hay ít thì sẽ quan tâm theo chiều tỉ lệ thuận.

- Anh yêu em khác mọi người - Khoa bỗng trầm giọng - Còn nhớ em đã nói muốn trở thành một người con gái mạnh mẽ không? Em đang đi ngược lại điều mình nói đấy...

- Thôi đi...- Thanh mím chặt môi, mắt long lanh lên từng giọt - Chưa bao giờ anh cho em cơ hội hiểu được những suy nghĩ của anh...Chưa bao giờ em biết được chính xác vị trí của mình trong trái tim anh...Chưa bao giờ...- Thanh cúi đầu, dụi mắt, cố kìm lại những tiếng nấc nghẹn ngào mặn đắng ở cổ.

- Có lẽ đó là sai lầm duy nhất của anh. Nếu có cơ hội, anh sẽ không để nước mắt em rơi vì anh như thế nữa.

- Muộn rồi...- Thanh nói..

Khoa quay lưng đi, đôi vai anh run lên bần bật, không hiểu vì buồn, tức giận hay cả hai? Rồi anh chỉ quay lại nói với Thanh những lời cuối:

- Em vẫn ở đây, trong trái tim anh, chỗ mà không một người nào khác có thể thay thế được. Nhưng anh không giữ được mình trong trái tim em. Nếu ra đi có thể khiến em hạnh phúc, anh còn biết làm gì khác hơn nữa? - Rồi Khoa quay mặt đi, bước những bước nặng nề về phía xa Thanh, anh nói thầm trong tiếng gió - Anh yêu em nhiều hơn em nghĩ, nhiều hơn bản thân anh từng nghĩ, và nhiều hơn cả tình yêu của em...

Hai chân Thanh như bất động, những gì cô nghĩ đến bây giờ chỉ nằm vỏn vẹn trong hai chữ "trống rỗng". Chiếc điện thoại trong túi rung lên làm Thanh chợt tỉnh người. Giọng nói của một người con trai trong điện thoại vang bên tai...

- Anh Nam đây! Hôm nay em thế nào? Có mệt mỏi lắm không? Anh nhớ em quá... Nếu được, chúng ta đi uống nước nói chuyện nhé. Anh có nhiều chuyện muốn kể cho em nghe lắm đấy...Alô? Em có nghe không? Trả lời anh đi nào?...Alô?

Bóng Khoa khuất dần sau con hẻm...Thanh nói một tiếng "Ok!" nhỏ nhẹ rồi cúp máy...

Một sự thay đổi sẽ kéo theo nhiều sự thay đổi. Từ bây giờ, cuộc sống của Thanh sẽ thật khác...

.............

Tình yêu không phải như một cửa tiệm tạp hóa, món đồ nào tiện lợi cho bạn nhất thì bạn sẽ chọn nó. Tình yêu có nhiều điều khó có thể lý giải.

Giữa người yêu mình và người mình yêu, không có một câu trả lời thống nhất nào cho câu hỏi "Sẽ chọn ai trong hai người?". Người ta có lẽ sẽ cố gắng để yêu người yêu mình, hoặc sẽ cố gắng để chiếm được tình cảm của người mình yêu. Nhưng lạ thay, có những khi, cố gắng vẫn khó có thể, và với tình yêu, cố gắng lại càng không thể, cố gắng để yêu và cố gắng làm cho người ta yêu mình ư? Dễ dàng như thế thì có gọi là tình yêu không?

Ở bên cạnh Nam , Thanh thấy rất dễ chịu vì Nam chìu chuộng cô đủ điều. Khi Thanh buồn, chỉ với một tin nhắn, Nam đã vội vàng xuất hiện ngay trước cổng nhà chỉ để gặp cô và nói rằng "Anh ở đây..." Cô nói gì, anh cũng nghe theo răm rắp, đòi hỏi gì, anh cũng đáp ứng đầy đủ. Thậm chí Thanh nghĩ nếu cô có muốn tuyết rơi mùa hè thì Nam cũng loay hoay tìm cách.

Không như Khoa , Nam lúc nào cũng tỉ tê những câu chuyện xung quanh cuộc sống hàng ngày của anh, tâm sự từ những chuyện lặt vặt nhất đến những phi vụ lớn lao mà anh đã làm. Những lúc ấy, Thanh lại thấy vui vì nghe được tâm sự của người khác, điều mà trước đây khi quen Khoa, cô không được biết đến bởi một người nội tâm và mạnh mẽ như Khoa dù có một vết cứa trong tim thì vẫn có thể mỉm cười và che giấu vết thương được.

Nhưng rồi càng lúc, Thanh lại cảm thấy mình như một cái sọt để Nam trút vào đấy những muộn phiền dù rất nhỏ nhặt. Hoặc giống như một người chị gái luôn phải bên cạnh an ủi em trai khi vừa bị mẹ mắng. Đại loại như trong một lần mải chơi với đám bạn thân mà Thanh quên trả lời tin nhắn cho Nam, thì cô sẽ lập tức nhận được tin nhắn rằng "Anh đang ngồi uống rượu một mình, xung quanh chỉ là một màu đen, sao em lại vô tình..v.v..." Thế là Thanh lại phải sốt sắng rời cuộc chơi mà đến bên cạnh Nam ngay...Rồi những lần như thế cứ tiếp diễn, nhìn Nam cứ buồn mà Thanh chẳng biết anh buồn gì mà buồn mãi quanh năm suốt tháng, Thanh dù có những tâm sự gì cũng không muốn nói ra vì sợ lại gây gánh nặng cho Nam... Nhưng rồi về sau, Thanh quá mệt mỏi và bận rộn, cô chỉ biết nhắn một tin đại loại "Mạnh mẽ lên anh..!" rồi lại thôi. Một cảm giác gì đó quen thuộc tháng qua...

Một hôm, Nam đến đón Thanh khi cô vừa tan học, chưa kịp hỏi Thanh câu gì, Nam đã buông một câu than trách:

- Chán thật! Chẳng có gì làm! Chẳng có gì vui! Đời gì mà nhạt!

Thanh không nói câu gì, cô bước lên xe và im lặng. Nam hỏi vài câu bâng quơ, Thanh chỉ gượng cười và nói "Không có gì cả..."

- Em có biết vì sao anh buồn không?

- Anh thì có cả tỷ lý do để mà buồn - Thanh cười nhạt, đưa tay lên ôm trán rồi nhắm mắt nghĩ ngợi một điều gì đó.

- Buồn vì em đấy..

- Em làm gì?- Thanh tròn xoe đôi mắt.

- Chưa bao giờ em cho anh cơ hội hiểu được những suy nghĩ của em...Chưa bao giờ anh biết được chính xác vị trí của mình trong trái tim em...Chưa bao giờ... - Nam tấp xe vào lề, không quay lại nhìn Thanh, anh cúi đầu và nói nhỏ...

Thanh giật bắn người trước câu nói của Nam , vì nó chẳng khác gì câu nói oán trách của cô khi nhìn Khoa buổi chiều hôm đó. Rồi như một tia sét chạy xẹt qua người, hình ảnh của Khoa bỗng dưng tràn lên tâm trí cô dữ dội. Thanh lúng túng, bước xuống xe...

- Không phải thế.. Vì anh có quá nhiều chuyện buồn.. Em không muốn cho anh thêm gánh nặng..

- Anh buồn chỉ để được em quan tâm thôi... - Nam nhìn Thanh và nói.

Cô bất động trong vòng 10 giây, đến giây thứ 11, không hiểu nghĩ gì, Thanh lại hỏi:

- Nếu bây giờ có một người con gái nào đó yêu anh hơn em yêu anh bây giờ, anh sẽ chọn ai?

- Có lẽ...sẽ là người con gái yêu anh nhiều hơn. Nhưng chắc không ai có thể yêu anh nhiều hơn em đâu, chỉ là...

- Không.. có đấy! - Thanh ngắt lời

Nam ngơ ngác nhìn cô, mong chờ một lời giải thích...

- Sẽ có một người yêu anh nhiều hơn em, vì em không yêu anh nhiều như anh tưởng...

- Tại sao? Anh yêu em nhiều hơn anh chàng Khoa đó, anh chìu chuộng em gấp bội lần hắn, anh cho em tất cả...tại sao...tại sao vẫn không phải là anh? - Nam nắm chặt lấy tay Thanh, nói huyên thuyên không ngớt...

- Lúc trước, em đã sai, em đem tình yêu của người ta lên bàn cân rồi quyết định sẽ bên cạnh người nào dành tình yêu cho em nặng hơn. Nhưng anh biết không dù một người hoàn hảo, yêu em nhiều hơn tất cả, mà nếu em không yêu, em vẫn không chọn. Em chọn bên cạnh người mà em yêu, dù là một con người đầy khiếm khuyết...

Một điều gì đó làm nhói lên trái tim sai lệch trong sự lựa chọn của Thanh từ buổi tối hôm ấy khi cô quyết định đẩy xa Khoa ra khỏi cuộc sống của cô. Chỉ vì đơn giản là Khoa thiếu những cái mà Nam có, sự quan tâm sốt sắng, sự chiều chuộng hết mình, những lời nói ngọt ngào xao động... Vậy nên, khi gặp Nam, Thanh như nhặt lại những mảnh ghép còn thiếu trong Khoa, và cô muốn hướng Khoa thành một người hoàn hảo phải có những đức tính như Nam đã có... Rồi cô chợt giật mình, nếu Khoa trở thành một người hoàn hảo, thì cô sẽ ở đâu trong trái tim anh ấy? Vì một người hoàn hảo sẽ chỉ đến với những người hoàn hảo, mà bản thân cô thì đâu phải một người hoàn hảo để có thể đòi hỏi người yêu mình phải được như thế?

Chỉ sau hai tháng, một cuộc tình nữa kết thúc nhanh chóng, cuộc tình của những cơn say nắng chợt đến, chợt đi.. Chỉ còn rơi rớt những thứ tình cảm không thể lý giải nỗi..

................

Thanh chạy ra cánh đồng quen thuộc, nơi cô và Khoa đã từng gắn bó với rất nhiều kỷ niệm. Chiều hôm nay trời không đẹp như cái ngày cách đây hai năm, khi cô và Khoa quen nhau. Những tia nắng cuối chiều nhạt dần và yếu ớt trước những cụm mây to lớn đang kéo nhau bay thật nhanh như sợ hãi những tia chớp loé lên một vùng trời, báo hiệu một cơn mưa sẵn sàng ập đến bất cứ khi nào.

Từng giọt lệ Thanh rơi rớt không ngớt, nuối tiếc cho những điều đã qua mà cô vô tình đánh mất. Mưa bắt đầu rơi xuống những hạt đầu tiên, làm nặng nề trái tim Thanh đang ngấn lệ. Cô đưa tay hứng lấy từng giọt mưa, rồi nắm tay lại... Hạnh phúc như những giọt mưa không thể nắm giữ trong lòng bàn tay, cứ trôi mãi qua những kẽ tay nhỏ nhắn của Thanh và biến đi mất...

Một chiếc áo khoác to đùng được choàng lên vai Thanh, cô quay lại thì nhận ra gương mặt quen thuộc đang ướt mưa của Khoa, xoa đầu cô, anh cười và nói:

- Giá như anh biết lý do vì sao lại yêu em nhiều như thế, thì có lẽ anh đã thôi chờ mong em quay về rồi.

- Em xin lỗi... Tất cả sự im lặng mà em cứ ngỡ anh lạnh lùng với em ngày trước đã khiến em hoang mang về tình yêu anh dành cho em...Và em đã..

Khoa cười, ôm Thanh vào lòng, anh nói nhỏ:

- Anh ghét em lắm...Vì em đã bỏ anh mà đi.. Nhưng, anh yêu em nhiều hơn vạn lần những điều ghét ấy...

- Còn một cơ hội cho em quay lại không anh? Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu nhé...

Rồi Khoa thỏ thẻ, vẫn ôm chặt Thanh trong lòng...

- Xin chào.. Anh là Khoa.. Em có đồng ý làm bạn gái của anh không?

Hạnh phúc như những giọt mưa không thể nắm giữ trong lòng bàn tay, mà nó như một mạch máu đang len lỏi vào tận sâu trong tim Thanh, đang bắt đầu đập lại nhịp đập quen thuộc..

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Con muỗi

Lần này tôi sẽ viết một bức thư lâm ly để lại cho vợ, rồi đi ! Tôi đang giận vợ tôi ghê lắm, vừa bắt đầu thảo lá thư thì con muỗi vo ve bay đến. Cái tật ấy của nàng đã bao lần "chích "tôi cũng giống như con muỗi đang vo ve rình mồi kia. Không được đâu ,tôi sẽ đập một cái cho nó chết !Hà ! Hà ! Con muỗi kia , mày đến vo ve phá rối ;vào lúc tao đang viết " tuyệt mệnh thư " hả. Tao sẽ thanh toán mày.


Tôi chuẩn bị tiêu diệt kẻ thù thì nghe tiếng nó than thở " Hôm nay đói quá , đói thế này thì chết mất ". A! thì ra con muỗi biết nói ! Thú vị quá , tôi cúi nhìn se sẽ. Cái bụng nó lép xẹp , trong như giấy bóng kiếng. Nó đứng run run. Tội nghiệp hết sức vậy đó. " Hôm nay bị xua đuổi quá. hu...hu... Chúa ơi..hu...hu.." A ! Thì ra con muỗi đang khóc , nó lại biết kêu cả Chúa ơi nữa.


Ai mà không trắc ẩn trước tiếng khóc thê lương như thế , nhất là những người có tâm hồn nghệ sĩ như tôi ! Tôi liền nhẹ nhàng đưa cánh tay ra. Nó sáng mắt lên khi ngửi thấy da thịt tôi. Như tôi thèm một tô phở thơm hơi vào lúc đói. Rung đôi cánh , nhẹ một đường bay êm như thiên thần , con muỗi đáp xuống bãi đậu. " Xin Chúa cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày ".

À, thì ra con muỗi đọc kinh trước bữa ăn. Con muỗi này lạ quá. Một tí xíu nữa là tôi gọi nàng đến mà xem rồi. Nhưng chợt nhớ là tôi đang viết tuyệt thư để lại cho vợ. Tôi lại thôi , hừ , đây cũng là cách tôi trả thù nàng , không cho nàng biết có con muỗi kỳ lạ trên cõi đời này. Một mình tôi với con muỗi thôi !

Đậu trên cánh tay tôi , con muỗi thì thầm :" Tạ ơn Chúa , đã thương cho con bữa ăn hôm nay." A ! thì ra nó còn tạ ơn Chúa trước bữa ăn. Tạ ơn Chúa xong , nó cong chiếc kim rồi chích vào cánh tay tôi. Chà ! cũng đau ghê. Nhưng tôi đã quyết định tặng nó bữa ăn chiều , cho lời nguyện kia của nó thành sự thật. Cứ cho là Chúa nhận lời cầu của nó mà gửi tôi đến cứu đói nó trong giây phút không vay nợ đâu được như thế này. Chiếc bụng nó bắt đầu hồng hào , bé tí à.

So với tôi , nó chẳng khác gì một chấm nhỏ trong biển nước Thái Bình Dương mênh mông. Cho nó một tí máu thế kia có ăn thua gì. Bất chợt , tôi nghĩ đến nàng , nàng cũng như con muỗi kia thôi , nàng cũng cần tôi để sống , vợ chồng với nhau í mà. Một cái đau tí ti mà nuôi được con muỗi. Nàng cũng vậy thôi , chịu đựng khuyết điểm của nàng cũng giống như để cho nàng là loài muỗi " chích " một cái... Hay là mình chiều nàng một tí đi? Ái chà , thế thì hỏng mất lá thư đang viết dở mất rồi. Tôi bắt đầu nghĩ về nàng.

Ừ, không ngờ cái con muỗi tí ti kia mà rắc rối. Có thể mày phá vỡ chương trình của tao , muỗi ơi. Đang lúc suy nghĩ như thế thì nó cất cánh bay lên. Cứ y như là nó đọc được hết ý nghĩ trong đầu tôi. Nó cất tiếng :" Một bài ca mới , hát lên một bài ca mới ". A!thì ra con muỗi biết hát , nó hát tạ ơn Chúa đã cho nó bữa ăn. Cái bài hát giống y như của vợ tôi. Lắm lúc đang nhặt rau nàng cũng hát thế. Có lần tôi đã phải quở nàng rằng , em không còn bài hát nào khác nữa hay sao. Nàng bảo , trong tình yêu thì lúc nào cũng là một bài ca mới ! Hay là... con muỗi này là hồn của vợ tôi? Bỗng dưng tôi nghe tiếng nàng cười khanh khách trong bếp.

Chết , nàng đọc hết tư tưởng trong đầu tôi rồi sao ! Con muỗi đã bay đi từ lúc nào. Ngồi một mình nghĩ lại câu chuyện vừa xảy ra , thấy cũng thú vị thật.Cả chiều hôm ấy , tôi cứ miên man so sánh nàng với con muỗi. Nàng bé bỏng , tội nghiệp, bỗng dưng tôi thấy thương nàng làm sao. Càng suy nghĩ ,tôi càng muốn bỏ dở " tuyệt mệnh " thư kia. Nhưng tôi không nói ra , tôi cứ tỉnh bơ , làm như còn giận nàng lắm. Chiều hôm ấy , tôi ăn cơm ít. Nàng đâu biết tâm trí tôi vẫn còn miên man nghĩ đến con muỗi. Mà cứ nghĩ đến nó là tôi quay lại nhìn vợ tôi.

Nàng cần " chích " tôi như con muỗi. Cái cố tật của nàng không bỏ đâu. Tôi hướng ngoại , nàng hướng nội , tôi ôm đồm đủ chuyện , nàng dè dặt , tôi thích bạn bè , nàng chỉ thích quanh quẩn với gia đình. Cứ như nước với lửa , thế mà không biết sao chúng tôi lại thành vợ chồng. Tôi phải ráng mà chấp nhận. Để cho con muỗi chích hay là đập cho nó một cái? Ái chà ! khó xử ghê.

Thấy tôi ăn không hết chén cơm , nàng băn khoăn :" Mình vẫn giận em đấy à. thôi mình cho em xin lỗi , lâu lâu em mới " chích " mình một cái mờ . Chết chửa ! Tôi giật mình , nàng nói cứ y như là hồn con muỗi đang ở trong nàng. Tôi đang so sánh nàng với con muỗi trong đầu tôi , thì nàng cũng lại so sánh y như thế. Trời ơi ! điên cái đầu , chuyện gì đang xảy ra cho tôi đây. Đêm ấy , tôi thao thức không ngủ được.

Tôi không dứt được hình ảnh con muỗi , tôi miên man suy nghĩ về cú chích hồi chiều tôi đã tặng nó. Thấy tôi trằn trọc , nàng tưởng tôi vẫn giận nàng lắm , nàng chúi đầu vào ngực tôi âu yếm. Á, à muốn làm hòa đấy hả. Tôi giả vờ quay mặt qua một bên. Tôi lại thấy vợ tôi giống y như con muỗi , đang lúc tôi suy tư một đề tài lớn như thế mà nàng cứ vo ve phá đám. Nhưng nàng đâu có biết tôi thương nàng ghê gớm rồi.

Hôm sau , cũng đến giờ cơm chiều , con muỗi lại vo ve bay tới. Tôi im lặng theo dõi xem nó làm gì. Nó đậu xuống góc bàn , chỗ hôm qua , không thấy tô phở và mùi thơm trên cánh tay tôi nữa, nó dáo dác nhìn chung quanh. Tội nghiệp không kìa , cô đơn , lẻ bóng giống y như vợ tôi lúc đi chợ một mình. Chắc bạn đọc bảo đi chợ một mình thì có gì đâu. À, không đơn giản đâu nhé.

Nàng đẩy xe đi hết vòng này qua vòng khác , tìm mãi mà không thấy món đồ để nấu súp măng cua. Ra bãi đậu xe , một mình nàng chất đồ vào xe , mà chưa về đâu , nàng nhất định phải tìm chợ khác mua cho bằng được món nấu súp măng cua. Về đến nhà , có khi lại một mình bê đồ từ garage lên lầu. Bạn đọc ạ , chỉ tại hồi chiều hứng chí , tôi phán một câu bâng quơ , " Lâu ghê rồi nhỉ mình không ăn súp măng cua ". Tôi nói chơi vậy thôi rồi quên bẵng , ấy thế mà nàng nhớ , nhất định nấu súp măng cua cho tôi. Tôi đâu biết rằng đằng sau chén súp là cả một khung trời yêu thương nàng dành cho tôi.

À , mà tôi quên chưa kể cho bạn lúc vợ tôi chất đồ vào chiếc xe đẩy. Nàng lấy cái receipt dài lê thê như chiều mưa không biên giới ra , lấy cái bút chì gạch hết một lượt xem cô cashier có tính lộn tiền không. Trời ơi , phải tôi thì tôi vất ngay đi cho rồi. Nàng cẩn thận từng đồng một , ấy thế mà có gì sơ suất một tí là tôi cho nàng một bài học ngay. Nghĩ lại thì tôi cũng "chích " nàng không thua gì con muỗi kia đâu. Nghĩ tới đây , tôi thương nàng quá đỗi.

Thế còn tờ "tuyệt mệnh " thư tôi đang viết dở thì sao?Chả nhẽ tôi lại bỏ dở à? Chà , rắc rối , chỉ vì cái con muỗi này mà làm xáo trộn một nền suy tư triết học của tôi. Tôi nhìn con muỗi đang dáo dác kiếm bữa ăn chiều. " Lạy chúa , xin cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày ". À , thì ra nó lại cầu nguyện. Cứ cái điệu này thì tôi phải nuôi nó suốt đời quá ! Nhưng mà suy cho cùng , thì từ qua đến hôm nay nó đã cho tôi bao nhiêu suy tư thú vị , mà tôi mới cho nó có tí máu , chả nhằm nhò gì.

Tính ra tôi vẫn có lời. Nghĩ vậy tôi sẽ sàng đưa cánh tay cho nó đậu xuống. Bất chợt , tôi lo , nếu nó truyền bệnh sốt rét cho tôi thì sao đây. Chết chửa , tôi sợ lạnh người. " Thưa ông chủ , không sao đâu." Ái chà , nó nói với tôi như đọc hết ý nghĩ trong đầu tôi bạn ạ. " Mày nói cái gì hả muỗi ". " Thưa ông chủ , tôi không có bệnh sốt rét đâu , những con muỗi ngoài vườn nó ăn uống lung tung với trâu bò , gà vịt nên mới có bệnh , còn tôi , ông chủ nuôi tôi bằng chính máu của ông chủ mà , Ông chủ lại sợ chính máu của mình sao , ngày nào ông chủ đuổi tôi ra vườn bấy giờ tôi mới giống những con muỗi khác , cũng như ngày nào ông chủ đuổi bà chủ vậy ".

Ái chà chà, con muỗi này ghê thật. Nó dám đem chuyện vợ chồng tôi ra mà ví von. Nhưng , xem chiều nó cũng có lý đấy. Bất chợt , tôi nghe tiếng nàng cười khanh khách ở ngoài nhà bếp. Chết chửa , hôm qua nàng cũng cười đúng lúc mà tôi lý luận với con muỗi. Thế này nghĩa là sao. Nếu hồn nàng trong con muỗi này thì tôi mắc cỡ chết đi được , nàng đùa giỡn với suy tư triết lý học của tôi !

Câu chuyện giữa tôi và con muỗi cứ tiếp tục , mỗi ngày nó cho tôi một đề tài , tôi thấy như thế mà liên hệ giữa tôi và nàng khác xưa , tôi thương vợ tôi nhiều , càng thường nàng tôi thấy như tôi thương chính tôi , cũng giống như con muỗi lý luận này ,máu thịt tôi đó mà , có điều nó cũng quá quắt lắm , tôi phải nuôi nó hằng ngày. Một lần nọ, nó lý luận với tôi thế này , thì hỏi rằng nó có ghê gớm không. Đó là sau một thời kỳ nuôi nó , tôi đâm nhàm chán

Tôi hỏi nó : - Muỗi này , mỗi lần mày chích đau quá , con người chúng tao ghét mày là vì thế. Nó trả lời : - Thưa ông chủ , trong địa đàng cũng vậy thôi , chúng tôi cũng chích người như thế. Ngày xưa trong địa đàng chúng tôi cũng chích hai ông bà nguyên tổ. Ở đâu mà chẳng có có những cái đau khổ nho nhỏ , đó là cuộc đời mà !

Tôi sửng sốt kêu lên : - Ở địa đàng mà cũng có muỗi chích hay sao ! Nó thản nhiên trả lời : - Thưa ông chủ , Thiên chúa dựng lên loài vật chúng tôi trước khi dựng lên con người. Ông chủ không đọc Kinh Thánh sao. Sau khi dựng lên vũ trụ , dựng lên tất cả chúng tôi , rồi bấy giờ Chúa mới dựng lên loài người. Nếu ông chủ không muốn bị muỗi đốt thì đừng về địa đàng nữa ,chúng tôi vẫn còn ở đấy. Cũng như ông chủ với bà chủ ấy , thỉnh thoảng tôi thấy ông bà cằn nhằn nhau mà tôi thấy tội nghiệp.

Ông chủ với bà chủ cũng như muỗi chích nhau , thưa ông chủ , cái chịu đựng của người này là sự sống của người kia đấy. Những đau khổ nho nhỏ như muỗi chích ấy làm sao mà tránh được , Ngoại trừ đừng có nhau. Thưa ông chủ , vâng , địa đàng cũng có muỗi chích , tùy ông đấy , muốn vào thì vào , ông không thay đổi được địa đàng đâu hay là ông thay đổi chính ông đi để mà được vào địa đàng?

Thú thật với bạn đọc , tôi thấy đúng như vậy. Làm sao tránh hết những cú " muỗi chích " trong đời sống hôn nhân. Nhưng , tôi là người chỉ muốn mình lý sự với người chứ không muốn ai ai lý sự với mình . Cho dù con muỗi nói đúng , nhưng sự thật khó nghe. Tôi phục nó đó , nhưng tôi không thương hại nó như ban đầu nữa. Tôi phải là người ban phát , chỉ bảo chứ không muốn kẻ khác lý sự với mình. Có khi kẻ khác nói đúng , nhưng tôi vẫn không muốn nghe , nó chạmtự ái tôi làm sao ấy , cũng như tôi đang ghét con muỗi kia.

Nếu con muỗi năn nỉ tôi cũng như vợ tôi thường năn nỉ tôi thì có lẽ dễ thuyết phục tôi hơn , chứ còn lý luận kểu đó là hỏng với tôi rồi. bây giờ tôi lại cứ phải để nó " chích " hằng ngày.Cho dù tôi biết , mất một tí máu chẳng nhằm nhò gì , đau một tí không thấm vào đâu , như tôi đã nói với bạn lúc nãy , so sánh thì vẫn lợi nhiều vì nó như nhà hiền triết mỗi ngày cho tôi một suy tư , tôi thấy mình thâm trầm nhiều từ ngày nói chuyện với nó. Nhưng tôi khó chịu với ai dạy đời , nó chỉ là con muỗi bé nhắt , vậy mà lại đòi dạy tôi mới chết chứ. Thế là tôi âm mưu giết nó !

Một ngày kia , nó cũng đến như mọi ngày. Khốn cho nó , nó đâu biết hôm nay là ngày cuối đời của nó. Tôi không cần cái triết lý sống của nó nữa. Nó dạy đời tôi quá nhiều rồi. Hôm ấy, nó cũng lại đậu trên cánh tay tôi , nó nói : - Thưa ông chủ , tôi biết , khi tôi " chích " , ông chủ có hơi đau , ông chủ có mất một chút máu , nhưng tôi đã cho ông chủ bao nhiêu suy tư về cuộc đời. So sánh thì tôi cho ông chủ nhiều hơn ông chủ cho tôi đấy. Ông cho tôi chút vật chất , còn tôi , tôi cho ông suy tư giá trị tinh thần !

Ái chà ! Không ngờ nó dám lý sự vậy. Chẳng khác nào như vợ tôi bảo , này anh , nhiều lúc em có làm cho anh tức mình , nhưng mà những gì em đem đến cho anh còn nhiều hơn thế bao nhiêu. Trời ơi , giả sử vợ tôi mà nói thế thì... Vậy mà giờ đây con muỗi nhách này dám ăn nói như vậy ! Chưa hết , nó nhìn tôi tiếp tục nói thêm :

- Thưa Ông chủ , nghĩ cho cùng , cái mà ông chủ khó chịu với tôi không phải là tiếc chút máu , cũng không phải là đau.Hồi sáng nay , ông chủ vấp chân vào cái bàn , đem so sánh thì một ngàn cái chích của tôi cộng lại cũng chưa đau bằng cái vấp ấy. Ông khó chịu không phải đau mà chỉ vì nhám chán là cứ phải lập đi lập lại hàng ngày. Cũng như hồi đầu mới cưới nhau về , người ta đâu có kêu ca gì , ông hạnh phúc, bà hạnh phúc , ấy vậy mà những năm sau này , hơi chút ông cằn nhằn , hơi chút bà cạu cọ. Chẳng qua vì nhàm chán nhau đó mà thôi. Tất cả hệ tại là thái độ suy tư trong tâm thức của mình.

Chết rồi , nó lại dạy đời tôi nữa ! Mà đúng quá , những gì nó nói cũng y như những gì tôi nghĩ thôi. Nhưng tôi nghĩ thì được chứ để nó dạy tôi thế này thì hỏng. Nhớ có lần vợ tôi nói : " Những gì em nói thì cũng giống như anh thôi , có điều anh nói ra thì đúng , còn em nói là sai , tại sao vậy? " Hôm ấy tôi giận quá là giận , bỏ không ăn cơm chiều. Chà , con muỗi này sao mà giống vợ tôi thế. Không được , nếu cứ để thế này rồi đời tôi sẽ đi về đâu. Nó bắt đầu lèo lái cuộc đời tôi bằng lý luận của nó mất rồi. Không khéo thì một lúc nào đó , " Tôi sống mà không phải tôi sống, nhưng là con muỗi sống trong tôi "

Không! Tôi không chấp nhận được , không suy nghĩ nữa , tôi phải giết con muỗi này.Thế là cuộc âm mưu giết con muỗi bắt đầu. Tôi từ từ đưa bàn tay kia lên , rất sẽ sàng , con muỗi không hề biết gì , nó thản nhiên chích cái vòi vào cánh tay tôi. Từ trên cao ,tôi nhắm đúng hướng mà chụp bàn tay xuống. Trong tích tắc con muỗi không kịp nói một lời ăn năn. Bàn tay tôi phát đét một cái , con muỗi chết tức tưởi.

Một chấm màu đỏ toé trên tay , đó , máu của tôi đó. Giữa lúc ấy , chiếc cầu thang sắt ngoài garage đổ ầm một cái , đồ đạc rơi loảng xoảng. Tôi chạy ra thì vợ tôi đang run lên đau đớn quằn quại. Chúa ơi , nàng sửa cái bóng đèn , bị điện giật ngã bất tỉnh nhân sự. Sao em không để đấy anh sửa , em sửa làm gì cho khổ vào thân.Tôi cuống quýt.

Thì chính nàng đã chẳng bảo tôi thay cái công tắc ấy mấy lần rồi đó hay sao. Cái tối nàng xuống garage giặt đồ , đã đánh bể cái bình thủy nuôi cá chỉ vì không có đèn. " Anh thay cho em cái công tắc đèn đi , bảo anh mấy lần rồi ". Tối ấy tôi đã định thay , nhưng khốn nỗi lại ngay vào tối có Football. Tính ra có đến cả tháng nay rồi , lúc nào tôi cũng bảo , để đấy anh sẽ làm. Trời ơi , bây giờ cớ sự đã xảy ra. Lỗi tại tôi. Lỗi tại tôi. Bây giờ biết làm sao đây.

Xe cấp cứu vội đưa vợ tôi vào nhà thương , nhưng người ta không cứu được vợ tôi nữa. Đến nhà thương thì nàng chết ! Ngay chiều hôm ấy , lúc tôi giết con muỗi cũng là lúc vợ tôi bỏ tôi mà đi. Thế là tôi mất luôn con muỗi lớn và con muỗi nhỏ.

Từ ngày vợ tôi chết , căn nhà vắng làm sao. Tôi bắt đầu thao thức những khi đêm tối đổ về. Không còn con muỗi vo ve , cũng thấy trống trải. Bây giờ tôi cô đơn. Chiếc giường rộng mênh mông , ngày xưa , những lúc giận nhau tôi thường nằm quay mặt thế này , nàng hay năn nỉ tôi bằng bàn tay mềm mại xoa trên vai tôi. Bây giờ tôi muốn giận ai thì giận , chả còn ai năn nỉ tôi nữa. Nghĩ tới vợ , tôi thương nàng quá chừng. Nhưng nàng không còn nữa.

Mới có mấy tuần lễ không có nàng mà đời tôi xáo trộn nhiều quá , đến độ tôi không thể tưởng tượng nổi. Ai có sống cảnh gà trống nuôi con , mới thông cảm được cho tôi.Chỉ nguyên chuyện hỏi thằng con xem nó muốn ăn gì mà tôi cũng đã điên lên. Bố lấy mì gói cho con ăn nhé . Nó lắc đầu. Bố lấy hot dog nhé. Nó cũng lắc đầu. Bố luộc trứng cho con nhé. Nó cũng lắc đầu. Thế có chết tôi không.

Ngày xưa vợ tôi có phép màu gì mà bữa cơm nào nó cũng ăn tì tì , thằng bé lớn như thổi. Mới có mấy tuần lễ không mẹ mà nó ốm hẳn đi. Nguyên tuần thứ nhất , đi chợ , tôi bỏ quên ví tiền ở cashier. Đoảng quá sức. Phải ngày xưa mà vợ tôi thế thì tôi đã cho bài học rồi . Đến lúc cô thơ ký làm chung hãng nhắc , tôi mới biết là áo mình rớt cái cúc từ bao giờ. Về nhà , tôi cặm cụi tìm kim chỉ. Khâu xong xuôi , mặc vào , mới thấy cái cúc lệch cái khuy đến cả đốt ngón tay. Tôi lại cặm cụi tháo ra. Ôi ! cái cảnh gà trống nuôi con.

Những lúc như thế , tôi thương nàng da diết. Nhưng làm sao mà bù lại được nữa. Tôi mất nàng rồi. Còn lại hai bố con tôi thôi , thui thủi nói chuyện với nhau. Nhà vắng vẻ quá sức. Giá có nàng lúc này căn nhà ấm cúng biết bao. Chỗ này đây nàng vẫn đứng nhặt rau. Nàng hay nhắc tôi cái ống tăm thì để chỗ này. Mấy bao giấy thì cất chỗ kia. Bây giờ tất cả còn nguyên đó , mà nàng đã vĩnh viễn ra đi.

Nhà cửa thiếu thốn đủ thứ , cứ khi nào cần đến thứ gì thì mới thấy hết thứ đó. Mua được cái này thì thiếu cái kia. Không biết ngày xưa nàng làm thế nào mà hay thế. Bây giờ , tôi mới biết công lao của nàng. Tôi tưởng cứ mỗi hai tuần lễ đem cho nàng cái pay check là xong. Y như con muỗi nó nói , tôi cho nó ít mà nó cho tôi nhiều. Xét lại , thì vợ tôi cũng thế.

" Em ơi , bây giờ vắng em rồi anh mới hiểu đời chúng ta cần nhau như thế nào. " Tôi khóc một mình trong chiều vắng. " Chúa ơi , có cách nào Chúa cho vợ con sống lại được không. "

" Tôi đang thổn thức , chợt có con muỗi vo ve. À , vẫn còn tiếng vo ve của con muỗi sao ? Tôi chìa tay cho nó đậu , nhưng nó lượn qua rồi bay mất vào bóng tối. Thế là hết , ngày xưa tôi đã giết con muỗi , bây giờ không con muỗi nào cắn tôi nữa. hình ảnh ấy làm tôi tủi thêm , như Chúa nói rằng , tình yêu cũng thế , ai không biết gìn giữ tình yêu , sẽ mất tình yêu. "

" Không ! Chúa ơi , xin cho nàng sống lại , một lần thôi trong đời , con sẽ bù trừ lại tất cả ngày xưa tháng cũ cho nàng. " Tôi vừa nói xong như thế , thì , trời ơi , bạn có biết chuyện gì xảy ra không. Chúa nói với tôi thế này :" Ta cho ngươi một điều nguyện ước đó , ngươi muốn gì ?"Trời ! bạn biết đó , mừng hết lớn , tôi thưa ngay với Ngài : " Xin cho con được lại người vợ năm xưa."

Chúa nói với tôi :" Nhưng con ạ , trong địa đàng cũng có muỗi , rồi vợ con cũng sẽ " chích " con như năm xưa thì sao." Tôi sợ Chúa đổi ý , vội thưa ngay :" Lạy Chúa , vâng , con biết rồi , trong địa đàng cũng có muỗi chích , Chúa cứ cho nàng về đây với con. Nhắm nhò gì ba cái lẻ tẻ." Chúa nhìn tôi nói :" Nhớ nhé , ngày xưa trong hôn lễ ngươi cũng hứa như thế , còn nhớ không ? Hôm nay hứa lại một lần nữa , Ta chứng giám lời hứa , thương tình , Ta đem nàng về. Nhớ nhé , trong địa đàng cũng có muỗi đốt đấy. "

Con muỗi lúc nãy lại vo ve bay đến. Nó bay sát gần tôi , dùng đôi cánh đập vào nhau thành âm thanh nói với tôi :" Thấy Chúa nói chưa ?" Lạ quá , sao tiếng nói giống y như tiếng vợ tôi ngày xưa. Chúa vẫn đứng đấy nhìn cả con muỗi và cả tôi. Tôi đưa tay cho con muỗi , lần này nó từ từ hạ cánh , Chúa ban phép lành và con muỗi biến mất . Có hương thơm người đàn bà dựa đầu trên cánh tay tôi.Trời ơi ! Chúa đã đem vợ tôi trở về ! Tôi kêu lên sung sướng. Nàng ôm lấy tôi rồi tát yêu vào má tôi nói :" Chúa nào thèm nhận lời của anh. Chúa nhận lời của em đó ! Em cầu xin Chúa cho em biến thành con muỗi để tìm cách yêu anh hơn ".

Có Chúa biết ! Tôi ôm nàng hạnh phúc. Nàng cắn yêu vào tay tôi.Tôi lại sực nhớ , à thì ra con muỗi này sẽ tiếp tục chích tôi đây. Nhưng lần này tôi không đuổi nữa.Đời tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi giữ nàng trong tay ôm. Hương hạnh phúc lan tỏa khắp nhà. Hạnh phúc quá đỗi. Tôi nghẹn ngào nghe giọng nàng cất lên se sẽ như ngày xưa :" Một bài ca mới , hát lên một bài ca mới .. " Bất giác , tôi cũng hát theo. Nàng vẫn trong tay của tôi , và lần này , thì cả hai người cùng hát chứ không còn một mình nàng hát như xưa.

Nàng rưng rưng lệ , nước mắt hạnh phúc của nàng rơi trên tay tôi. Tôi cũng thấy mắt mình cay từ bao giờ. Chúng tôi hạnh phúc quá , vì từ đây , cuộc đời chúng tôi lại có nhau như một bài ca mới của tình yêu. Và , từ đây , chúng tôi sẽ cùng nhau hát bài ca tình yêu mới ấy cho đến mãi nghìn sau .

L.m.Nguyễn Tầm Thường