Lại một đêm nữa ở Viêng Chăn. U23 Việt Nam thất bại trong sự lặng câm và đau đớn. Trong nước mắt, người ta càng thấy quý hơn, những lời động viên.

Trong cái đêm 17/12 nghiệt ngã ấy, tôi đã thấy vài cầu thủ Malaysia đến kéo Thành Lương đứng dậy. Tôi thấy vị trợ lý HLV của tuyển U23 Malaysia sang khu kỹ thuật Việt Nam bắt tay từng người. Tôi đã thấy trợ lý Đức Thắng lặng lẽ đi từ phía sau đến động viên HLV Calisto đang gục đầu và tay bám chặt chấn song cửa sân vận động. Tôi đã nghe những người bạn Lào không quen biết gửi vài câu chia sẻ. Tôi nhận được cái vỗ vai của anh bạn phóng viên người Singapore khi gặp nhau ở trên phố.
Trong cơn đau, người ta quý biết bao những sự chia sẻ ấy. Dẫu biết rằng, khi bước vào cuộc chơi người ta phải chấp nhận sự nghiệt ngã của số phận. Song sự chia sẻ cũng làm người ta vơi đi phần nào. Sự chia sẻ ấy cũng chẳng cần phải cầu kỳ, đôi khi chỉ là cái vỗ vai, là một ánh mắt cảm thông cũng đáng quý hơn hàng vạn “những lời có cánh”.
Bùi Thị Tuyết (bên trái) cùng Nguyễn Thị Nguyệt đứng an ủi Pitsamai chống nạng ở sân Chao Anouvong trong trận chung kết bóng đá nữ - Ảnh: Phan Tùng
Hôm tuyển đội nữ Việt Nam giành ngôi vô địch, trong niềm vui tưng bừng của người hâm mộ, lãnh đạo, cầu thủ Việt Nam, tôi chứng kiến những giọt nước mắt cay đắng của các tuyển thủ nữ Thái Lan. Chỉ cách nhau có mấy bước chân, một bên nhảy cẫng lên vì vui mừng, bên còn lại mặt cúi gằm, nấc lên từng tiếng. Có cái gì đó thật tương phản và trong đám đông ấy, khi thấy trung vệ Bùi Thị Tuyết lặng lẽ đến vỗ vai tiền đạo Thái Lan Pitsamai đang chống nạng ở một góc sân, tự dưng tôi cũng thấy cay cay mắt.
Thể thao đôi khi chỉ đọng lại những khoảnh khắc. Tuyển nữ Thái Lan trong trận chung kết không thua Việt Nam về thế trận, thậm chí còn nhỉnh hơn trong thi đấu, nhưng họ lại không may ở 3 cú sút luân lưu. Trận chung kết bóng đá nam cũng là một kịch bản gần giống. U23 Malaysia bước lên ngôi vô địch nhưng chẳng dám vỗ ngực rằng họ giỏi hơn U23 Việt Nam. Họ chỉ có thể hơn chúng ta ở một phút giây nào đó. Thể thao là vậy. Đỉnh cao và vực sâu có thể chỉ là sự cách biệt nhỏ bé. Chỉ một một tích tắc thôi là chia thành 2 thế giới khác biệt. Thế nên, cái vỗ vai giữa 2 đối thủ là sợi dây nối liền hai trạng thái cảm xúc. Đó chính là tính nhân văn cao cả giữa những người bạn.
Thể thao không phải là chiến trận. Thậm chí, đằng sau những cuộc chiến, người ta vẫn có thể giảng hòa với nhau, xóa tan hận thù thì lẽ nào, thể thao lại tiếc rẻ một cái bắt tay, một lời chia sẻ? Một cái bắt tay, một lời chia sẻ kéo đối thủ đứng lên. Lúc đó có thể xem như cả hai đều chiến thắng. Cái chiến thắng của những người có tâm hồn cao thượng đôi khi còn mạnh hơn kết quả lạnh lùng.
Trong cái thoáng lặng mình xúc động ở sân Chao Anuovong, tôi nhớ những lúc bản thân mình thất bại. Tôi nhớ khi mình buồn rầu, khốn khó... Những lúc ấy, một cái vỗ vai của người bạn cũng có thể triệt tiêu hoặc ngăn cản những ý nghĩ tiêu cực của bản thân. Tất nhiên, cái vỗ vai, lời an ủi ấy chẳng làm thay đổi được mọi chuyện nhưng nó lại ẩn chứa sức mạnh vô song và có thể làm ta nhớ suốt đời. Nó như một tia nắng xóa tan sương mù, sưởi ấm cõi lòng băng giá.
Sự chia sẻ luôn là thước đo của văn hóa ứng xử. Nhưng có mấy khi chúng ta được chiêm ngưỡng những khoảnh khắc rất Con Người trên dòng chảy cuồn cuộn của cuộc mưu sinh? Dừng lại vài giây để nhớ về Thành công - Thất bại ở SEA Games 25 cũng để nhủ lòng: chỉ có con người mới sở hữu những nụ cười và những giọt nước mắt. Thể thao cũng là cuộc sống. Một cái vỗ vai của Bùi Thị Tuyết hôm ấy kéo theo những cái vỗ vai của những cầu thủ Việt Nam khác với Pitsamai... Phút giây ấy, con người như xích lại gần nhau, chan hòa và hiểu nhau hơn...
Quốc Minh






0 nhận xét:
Đăng nhận xét